loading
back to top

Phân tích tấm bi kịch cự tuyệt quyền làm người của Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao

Chia sẻ: hoangkyanh0109 | Ngày: 2017-01-19 14:39:26 | Trạng thái: Được duyệt

Chủ đề: Chí Phèo    Nam Cao    Tấm bi kịch   

221
Lượt xem
1
Tải về





Bên trên chỉ là 1 phần trích dẫn trong tài liệu để xem hết tài liệu vui lòng tải về máy. Phân tích tấm bi kịch cự tuyệt quyền làm người của Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao

Phân tích tấm bi kịch cự tuyệt quyền làm người của Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao

Phân tích tấm bi kịch cự tuyệt quyền làm người của Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao




Tóm tắt nội dung

Phân tích tấm bi kịch cự tuyệt quyền làm người của Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao 

Nội dung tài liệu
doc24.vnTẬP LÀM VĂNĐề: Phân tích tấn bi kịch cự tuyệt quyền làm người của “Chí Phèo” trong tác phẩmcùng tên của Nam Cao---------------------------o0o---------------------------Khi Đôi lứa xứng đôi (tức Chí Phèo) xuất hiện trên văn đàn (1941) thì văn học hiệnthực phê phán đã qua một thời kỳ phát triển rực rỡ. Là người đến muộn, nhưng Nam Caođã tự khẳng định mình bằng những khám phá nghệ thuật mới mẻ, đem đến cho văn họcđương thời một tiếng nói riêng đặc sắc. Hơn năm mươi năm đã trôi qua, tác phẩm Chí Phèo ngày thêm được khẳng định,được khám phá từ những góc độ mới mẻ và chắc chắn sẽ tồn tại vĩnh viễn trong lịch sửvăn học Việt Nam như một tác phẩm ưu tú. Dưới một ngọn bút tài hoa, linh hoạt, giàu biến hoá: khi kể, khi tả, khi sắc lạnh tànnhẫn, lúc hài hòa bỡn cợt, lúc trữ tình thắm thiết, khi triết lý sắc bén, khi quằn quại đauđớn... cuộc sống cứ hiện lên với biết bao tình huống, bao cảnh ngộ, bao chi tiết sốngđộng. Đôi khi, chỉ một cử chỉ, một lời nói, một phác thảo đơn sơ... mà hiện lên một chândung, lộ nguyên hình một tính cách... Cứ thế, tác phẩm tạo nên một sức lôi cuốn hấp dẫntừ dòng đầu tiên cho đến dòng kết thúc. Gấp sách lại rồi, ta vẫn bị ám ảnh không thôi bởitiếng kêu cứu của một con người bị tước mất quyền làm người. Một tiếng nói khát khaomuốn trở về lương thiện nhưng bị chặn đứng mọi nẻo, và một kết thúc bi thảm đắngcay. “Bi kịch của một con người bị khước từ quyền làm người” đó là chủ đề xuyên suốttoàn bộ hình tượng của tác phẩm, được nhà văn đặt ra như một tiếng kêu cứu thảm thiết,bức xúc, tạo nên giá trị nhân đạo đặc sắc của tác phẩm Chí Phèo. Khác với các nhà văn hiện thực phê phán đương thời, trong tác phẩm Chí Phèo, NamCao không đi sâu miêu tả quá trình đói cơm rách áo, bần cùng khốn khổ... của người nôngdân, mặc dù trong thực tế, đó cũng là một hiện thực phổ biến. Nam Cao trăn trở, bănkhoăn suy ngẫm nhiều hơn về một hiện thực còn thảm khốc, bức xúc hơn cả đói rét bầncùng, đó là hiện thực về sự tha hóa, một mối đe dọa thảm khốc trong xã hội đương thời;về nhân phẩm bị vùi dập, chà đạp bởi cả một guồng máy thống trị bạo tàn. Vấn đề nhândoc24.vnphẩm, vấn đề quyền con người được đặt ra, chi phối cảm hứng sáng tạo trong nhiều sángtạo của Nam Cao, trong đó Chí Phèo là tác phẩm thể hiện trực tiếp, tập trung và mãnh liệthơn cả. Mở đầu tác phẩm là tiếng chửi ngoa ngoắt, thách thức của Chí Phèo đang ngậtngưỡng trên đường say, đập vào thức người đọc một ấn tượng mạnh mẽ. Hãy nghe nhàvăn miêu tả: “Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt đầuhắn chửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Thế cũng chẳng sao:đời là tất cả nhưng cũng chẳng là ai. Tức mình, hắn chửi tất cả làng Vũ Đại. Nhưng cảlàng Vũ Đại, ai cũng tự nhủ: “Chắc nó trừ mình ra!”. Không ai lên tiếng cả. Tức thật! Tứcthật! Ờ! Thế này thì tức thật! Tức chết đi được mất! Đã thế, hắn phải chửi cha đứa nàokhông chửi nhau với hắn. Nhưng cũng không ai ra điều. Mẹ kiếp! Thế có phí rượu không?Thế thì có khổ hắn không? Không biết đứa chết mẹ nào đẻ ra thân hắn cho hắn khổ đếnnông nỗi này? ha! Phải đấy, hắn cứ thế mà chửi, hắn cứ chửi đứa chết mẹ nào đẻ ra thânhắn, đẻ ra cái thằng Chí Phèo”. Đây là tiếng chửi của một tên say rượu, một tiếng chửi vô thức. Nhưng nhiều khitrong vô thức, con người lại thể hiện chính mình nhiều hơn khi tỉnh. Qua tiếng chửi của Chí Phèo, người đọc cảm thấy như đang đối diện với một con“người vật” quái gỡ đơn độc tận cùng của sự khổ đau, đang trút lên cuộc đời tất cảcuộc đời tiếng nói hằn học, phẫn uất, đầy thống khổ của mình. Và cũng qua tiếng chửi của Chí Phèo, cùng một lúc người đọc nhận ra ba thái độ khácnhau: thái độ hằn học thù địch của Chí; thái độ khinh miệt dửng dưng của người đời; tháiđộ phẫn uất thương cảm của tác giả thể hiện qua giọng văn vừa xót xa vừa tàn nhẫn. Đằngsau một tiếng chửi vô thức của người say, hay rõ hơn, hòa nhập vào tiếng chửi vô thức ấy,là tiếng nói đầy thức nhân văn của nhà nghệ sĩ, tiếng nói phản kháng mãnh liệt đối vớihiện thực, tiếng nói xót xa đau đớn trước số phận bi thảm của con người. Và chính tiếngnói ấy, ngay từ trang đầu tiên đã thực sự đánh thức tấm lòng nhân ái nơi người đọc. Và cứ thế, cuộc đời Chí Phèo, theo lời kể của nhà văn, hiện lên dần như một cuộn phim bithảm. Kể từ khi hắn là một đứa trẻ trần truồng và xám ngắt bên cái lò gạch cũ bỏ không, chodoc24.vnđến khi hắn bơ vơ, đi cho người này đến người khác rồi làm canh điền cho Lý Kiến vàcuối cùng bị bắt giam vô cớ và tù tội oan uổng... Nhà văn không miêu tả thật chi tiết quátrình Chí Phèo bị đối xử ra sao trong suốt chặng đường dài ấy, nhà văn chỉ tập trung miêutả cái kết cục, cái hậu quả thảm khốc của nó. Qua một kết cấu không theo trình tự thời gian chủ yếu theo mạch dẫn dắt tâm lý củangười kể chuyện người đọc hiểu ra: trước kia Chí vốn là người lương thiện. Chỉ sau khiở tù về, hắn mới hoá thành một người khác hẳn, bị tước mất cả nhân tính lẫn nhân hìnhvới “cái đầu thì trọc lốc, cái răng cạo trắng hớn, cái mặt thì đen và rất cong cong, hai mắtgườm gườm trông gớm chết”. Với vẻ dường như lạnh lùng, nhà văn viết: “Bây giờ thì hắnđã trở thành người không tuổi rồi. Ba mươi tám hay ba mươi chín? Bốn mươi hay là ngoàibốn mươi? Cái mặt hắn không trẻ cũng không già; nó không còn phải là mặt người; nó làmặt một con vật lạ, nhìn mặt những con vật có bao giờ biết tuổi?”. Sau khi tù về, hắn đãtrở thành con quỉ dữ của làng Vũ Đại mà không tự biết. Cuộc đời hắn không có ngàytháng bởi những cơn say triền miên. “Hắn ăn trong lúc say, ngủ trong lúc say, thức dậyvẫn còn say, đập đầu rạch mặt, chửi bới doạ nạt trong lúc say, uống rượu trong lúc say, đểrồi say nữa, say vô tận. Chưa bao giờ hắn tỉnh và có lẽ chưa bao giờ hắn tỉnh táo để nhớrằng hắn có đời. Có lẽ hắn cũng không biết rằng hắn là con quỉ dữ của làng Vũ Đại đểtác quái cho bao nhiêu dân làng. Hắn biết đâu hắn đã phá bao nhiêu cơ nghiệp, đập nátbao nhiêu cảnh yên vui, đạp đổ bao nhiêu hạnh phúc, làm chảy máu và nước mắt của baonhiêu người lương thiện... Tất cả dân làng đều sợ hắn và tránh mặt hắn mỗi lần hắn qua”… Đoạn văn chất chứabiết bao nỗi thống khổ của một thân phận đã không còn được sống cuộc sống của một conngười. Những năng lực vốn có của con người năng lực cảm xúc, thức hầu như bị tiêuhủy, chỉ còn lại một năng lực đâm chém, phá phách. Bị đối xử tàn bạo. Chí Phèo đã phảnkháng lại bằng sự bạo tàn. Đó là “sự phẫn nộ tối tăm” như Lênin đã từng nói. Trong tácphẩm Chí Phèo, Nam Cao đã chỉ ra rằng Chí Phèo không phải là một ngoại lệ. Cùng vớihắn còn có Binh Chức, Năm Thọ. Đó là kết quả tất yếu của một lôgic: một khi đã có BáKiến, Lý Cường, Đội Tảo… thì ắt là sẽ có Chí Phèo, Năm Thọ, Binh Chức. Đó khôngphải chỉ là sản phẩm của sự thống trị mà thậm chí còn là một phương tiện tối cần thiết đểdoc24.vnthống trị. “Không có những thằng đầu bò thì lấy ai mà trị những thằng đầu bò”. Chính BáKiến đã rút ra kết luận quan trọng ấy. Như thế, xã hội không chỉ đẻ ra Chí Phèo mà còntiếp tục nuôi dưỡng Chí Phèo, biến những con người như Chí Phèo thành một công cụthống trị của chúng. Nguy cơ và thảm hại thay, những người nông dân vốn lương thiện, bịhuỷ hoại về nhân cách, bị biến thành công cụ, phương tiện thống trị cho kẻ thù mà khôngtự biết. Đúng như nhà phê bình Nguyễn Đăng Mạnh đã nói: “Khi Chí Phèo ngất ngưởngbước ra từ những trang sách của Nam Cao thì người ta liền nhận ra rằng đây mới là hiệnthân đầy đủ những gì gọi là khốn khổ tủi nhục nhất của người dân cày một nước thuộcđịa: bị giày đạp, bị cào xé, bị huỷ hoại, từ nhân tính đến nhân hình. Chị Dậu bán chó, báncon, bán sữa nhưng chị còn được là con người. Chí Phèo phải bán cả diện mạo và linhhồn của mình để thành con quỉ dữ của làng Vũ Đại”. Chỉ ra hậu quả thảm khốc của sự bạotàn, lên tiếng chất vấn và tố cáo gay gắt sự thống trị bạo tàn, nhà văn đã soi sáng vào quátrình miêu tả một cảm hứng nhân văn sâu sắc. Nhưng điều đặc sắc và đáng quí hơn nữa Nam Cao là ngay trong khi miêu tả nhânvật bị tha hóa đến chỗ tận cùng, Nam Cao vẫn phát hiện trong chiều sâu của nhân vật bảntính tốt đẹp vốn có, chỉ cần một chút tình thương chạm khẽ vào là có thể sống dậy mãnhliệt, tha thiết. Sự xuất hiện của nhân vật Thị Nở trong tác phẩm có một nghĩa thật đặcsắc. Con người xấu “ma chê quỷ hờn” ấy, kỳ diệu thay, lại là nguồn ánh sáng duy nhất đãrọi vào chốn tăm tối của Chí Phèo, thức tỉnh, gợi dậy bản tính người nơi Chí Phèo, thắpsáng một trái tim đã bị ngủ mê qua bao ngày tháng bị vùi dập, hắt hủi. Sau cuộc gặp gỡngắn ngủi với Thị Nở, Chí Phèo giờ đây đã nhận ra nguồn ánh sáng ngoài kia rực rỡ biếtbao, nghe ra một tiếng chim vui vẻ, tiếng anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá, tiếng laoxao của người đi chợ bán vải… Những âm thanh ấy bao giờ chả có. Nhưng hôm nay Chímới nghe thấy. Chao ôi là buồn, trong cái phút tỉnh táo ấy, Chí Phèo như đã thấy tuổi giàcủa hắn, đói rét, ốm đau và cô độc cái này còn sợ hơn đói rét và ốm đau. Cũng may Thị Nở mang bát cháo hành tới. Nếu không, hắn đến khóc được mất…Nhìn bát cháo bốc khói mà lòng Chí xao xuyến bâng khuâng. “Hắn cảm thấy lòng thànhtrẻ con, hắn muốn làm nũng với Thị như làm nũng với mẹ…Ôi sao mà hắn hiền! Hắnthèm lương thiện Hắn khát khao làm hòa với mọi người”…Từ một con quỷ dữ, nhờ Thịdoc24.vnNở, đúng hơn nhờ tình thương của Thị Nở, Chí thực sự được trở lại làm người, với tất cảnhững năng lực vốn có của con người: thương yêu, cảm xúc, ao ước…Té ra, chỉ cần mộtchút tình thương, dù là tình thương của một con người dở hơi, bệnh hoạn, thô kệch, xấuxí…cũng đủ để làm sống dậy cả một bản tính người nơi Chí. Thế mới biết sức cảm hóacủa tình thương kỳ diệu biết chừng nào! Bằng chi tiết này, Nam Cao đã soi vào tác phẩm một ánh sáng nhân đạo thật đẹp đẽ -Nhà văn như muốn hòa vào nhân vật để cảm thông, chia sẻ những giây phút hạnh phúcthật hiếm hoi của Chí Phèo… Nhưng, bi kịch và đau đớn thay, rốt cuộc thì ngay Thị Nở cũng không thể gắn bó vớiChí Phèo. Một chút hạnh phúc nhỏ nhoi cuối cùng vẫn không đến được với Chí. Và thậtlà khắc nghiệt, khi bản tính người nơi Chí trỗi dậy, cũng là lúc Chí hiểu rằng mình khôngcòn trở về với lương thiện được nữa. Xã hội đã cướp đi của Chí quyền làm người và vĩnhviễn không trả lại. Những vết dọc ngang trên mặt, kết quả của bao nhiêu cơn say, baonhiêu lần đâm chém, rạch mặt ăn vạ… đã bẻ gãy chiếc cầu nối Chí với cuộc đời. Và, nhưĐỗ Kim Hồi nói, “một khi người được nếm trải chút ít hương vị làm người thì cái xúccảm người sẽ không thể mất… Đấy là mối bi thảm tột cùng mà cách giải quyết chỉ có thểlà cái chết”. (Tạp chí Văn học số 3, 1990 trang 32) Cái chết bi thảm của Chí Phèo là lời kết tội đanh thép cái xã hội vô nhân đạo, là tiếngkêu cứu về quyền làm người, cũng là tiếng gọi thảm thiết cấp bách: Hãy cứu lấy conngười! Hãy yêu thương con người! Đó là giá trị nhân văn đặc sắc khiến cho tác phẩm ChíPhèo luôn luôn mới.Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

0 Bình luận



Bạn cần đăng nhập mới có thể viết bình luận

Có thể bạn quan tâm




Nhận thông tin qua email


Cập nhật tài liệu hay và mới tại doc24.vn qua email



Hỗ trợ trực tuyến