Cộng đồng chia sẻ tri thức Doc24.vn

Tả con chó

Gửi bởi: Nguyễn Thị Ngọc vào ngày 2019-10-25 09:06:49

“Ngày ngày ngồi đợi

Mái hiên ngoài hè

Khi gặp chủ về

Vẫy đuôi mừng rỡ.”

      Các bạn đã từng nghe câu đố này chưa? Con gì mà thường nằm dài ngoài cửa, rồi khi chủ về thì vẫy đuôi chạy ra đón nhỉ? Đó không thể là con gì khác, chính là những chú chó – người bạn đặc biệt của mỗi gia đình.

      Chú chó nhà tôi tên là Min. Nhà tôi gọi thế bởi ngày mua về, chú ta nhỏ xíu. Ấy vậy mà giờ chú đã to chừng cột nhà, khỏe mạnh và rất tinh nhanh. Là giống chó vàng, Min có một bộ lông vàng ươm, mềm mại. Những sợi lông mọc chụm vào nhau dày kín. Hẳn là khi khoác “chiếc áo” này, chú chó ấm áp lắm.

      Min có một cái đầu hình tam giác, đầu chú ta lúc nào cũng ngó nghiêng tứ phía để canh giữ ngôi nhà. Đôi mắt tròn xoe như hai viên bi thường nhìn ngang, liếc dọc ánh lên vẻ tinh khôn. Khi gặp người quen, đôi mắt bỗng dịu hiền tới lạ. Nó thường chớp chớp rồi nhìn tôi với vẻ nũng nịu. Giờ thì tôi hiểu, tại sao người ta thường nói loài chó là bạn thân của con người rồi, vì giống loài này như chứa đựng một linh hồn đặc biệt, chứa đựng tình cảm tha thiết, sâu đậm. Cái miệng chú ta dài ra theo đỉnh nhọn tam giác. Chiếc mũi đen bóng rất thích ngửi những đồ vật xung quanh. Dường chú, loài chó thể hiện tình cảm qua chính chiếc mũi này. Nó dùng mũi dụi dụi liên tục vào chân người, vẻ mừng rỡ. Đôi tai cũng hình tam giác, mọc ngược trên đỉnh đầu như chóp của một chiếc mũ. Đôi tai tinh nhạy lắm, mọi bước chân của ta, nó đều có thể nghe thấy. Cả tấm thân lắc lư trên đôi chân thon thon. Nhìn vẻ mảnh mai vậy thôi, chứ đôi chân chú rất chắc khỏe. Những bước đi của chú nhanh nhẹn, và khi cần, chú đôi chân ấy chạy nhanh như chớp. Tôi thích chiếc đuôi dài của Bin. Chiếc đuôi mềm mại chẳng khác nào cái chổi bằng lông. Nhưng chiếc chổi cần có người cầm mới động đậy, còn chiếc đuôi của chú chó không lúc nào không ngoe nguẩy.

      Bin vẫy đuôi, thè lưỡi rồi chúi đầu hoặc nhảy cẫng lên chính là hành động vui mừng. Mà vui mừng nhất là khi chú được cho ăn. Tới bữa, chú liếc mắt nhìn vào bếp với vẻ thăm dò xem hôm nay được ăn món gì. Nhưng lúc ăn, chú không vội vàng ăn luôn. Chú cũng ngửi ngửi, chắc là để nếm hương trước khi thưởng thức. Có những chiều, nó nằm dài. Tối đến, nó lượn đi lượn lại khắp sân. Chà! Tôi cứ tưởng chú đánh chén bữa tối no nê sẽ lăn ra ngủ cơ đấy! Hóa ra, chú không quên nhiệm vụ của mình. Một chiếc xe đi qua tít còi vang, chú gầm gừ rồi cất lớn “gâu…gâu”.

      Mấy năm rồi, Bin vẫn cất những tiếng gâu gâu đó. Tôi hiểu, chú muốn giữ cuộc sống yên bình cho chủ, muốn không một kẻ xấu nào xâm hại đến chủ của nó. Tôi thích vuốt ve, âu yếm nó biết bao. Nó chính là người bạn đặc biệt của tất cả mọi thành viên trong gia đình tôi.

Lượt xem: 473

Nguồn: vietjack