Cộng đồng chia sẻ tri thức Doc24.vn

Phân tích Hồi thứ mười bốn rút trong tác phẩm Hoàng Lê nhất thống chí của Ngô gia văn phái

62633963653932363831323132383466623164663632613135633234353164323237333539396636346262663234653034313934376434386363313630396435
Gửi bởi: đề thi thử vào 09:23 AM ngày 30-05-2016 || Kiểu file: DOC Lượt xem: 237 | Lượt Download: 0 | File size: 0 Mb

Nội dung tài liệu Tải xuống


Link tài liệu:
Tải xuống

Các tài liệu liên quan

Thông tin tài liệu

Phân tích Hồi thứ mười bốn rút trong tác phẩm Hoàng Lê nhất thốngchí của Ngô gia văn phái và phát biểu cảm nghĩ.Hoàng Lê nhất thống chí là cuốn lịch sử chương hồi của một số tác giả trong Ngô gia vănphái. Tác phẩm đã khái quát một giai đoạn lịch sử với bao biến cố dữ dội đẫm máu từ khiTrịnh Sâm lên ngôi chúa đến khi Gia Long chiếm Bắc Hà (1868 1802) như: loạn kiêubinh, triều Lê Trịnh sụp đổ, Nguyễn Huệ đại phá quân Thanh, Gia Long lật đổ triều đạiTây Sơn...Sự sụp đổ không thể cưỡng nổi của triều đại Lê Trịnh và khí thế sấm sét của phong tràonông dân Tây Sơn là hai nội dung lớn được phản ánh qua Hoàng Lê nhất thống chí. Đặcbiệt Hồi thứ mười bốn đã thể hiện một cách hào hùng sức mạnh quật khởi của dân tộctrước thù trong giặc ngoài và khắc họa hình tượng Nguyễn Huệ, người anh hùng dân tộcđã làm nên chiến công Đống Đa bất tử.Ta như được sống lại những giờ phút lịch sử nghiêm trang và hào hùng của dân tộc vàocuối năm Mậu Thân (1788), đầu năm Kỉ Dậu (1789) khi Lê Chiêu Thống đã rước 29 vạnquân Thanh do Tôn Sĩ Nghị cầm đầu, kéo sang xâm lược nước ta. Tác giả Hoàng Lê nhấtthống chí mở đầu hồi mười bốn đã viết:Đánh Ngọc Hồi, quân Thanh bị thua trận,Bỏ Thăng Long, Chiêu Thống trốn ra ngoài.Vị cứu tinh của dân tộc thuở ấy là Nguyễn Huệ, người anh hùng áo vải đất Tây Sơn.Ngày 22 tháng 11 năm Mậu Thân, Tôn Sĩ Nghị chiếm Thăng Long. Tướng Ngô Văn Sởlui binh về án ngữ tại Tam Điệp. Ngày 24, Nguyễn Huệ được tin cấp báo, và ngày 25 lênngôi hoàng đế "tế cáo trời đất cùng các thần sông, thần núi", lấy niên hiệu là QuangTrung, Nguyễn Huệ đốc xuất đại binh ra Bắc. Ngày 29 đến Nghệ An tuyển thêm một vạnquân tinh nhuệ. Nguyễn Huệ tổ chức duyệt binh truyền hịch đánh quân Thanh, vạch trầnâm mưu xâm lược của bọn chúng "mưu đồ lấy nước Nam ta đặt làm quận huyện...; kêugọi tướng sĩ "đồng tâm, hiệp lực, để dựng nên công đức”. Nhà vua chia quân làm doanh(tiền, hậu, tả, hữu, trung quân) rồi thần tốc ra Tam Điệp hội quân với cánh quân Ngô VănSở. Quang Trung chia đại quân làm đạo, cho quân ăn tết Nguyên đán trước, "bảo kín"với các tướng soái đến tối 30 thần tốc đánh quân Thanh, hẹn đến ngày mồng năm mớithì vào thành Thăng Long "mở tiệc ăn mừng". Qua đó, ta thấy rõ Quang Trung có tầmnhìn chiến lược sâu rộng, sáng suốt, giàu mưu lược, nêu cao tinh thần quyết chiến, quyếtthắng lũ xâm lăng. Các sự kiện như lên ngôi hoàng đế Phú Xuân, tuyển quân và truyềnhịch Nghệ An, cho quân sĩ ăn Tết Nguyên đán trước; đặc biệt, nhà vua đã tạo nên yếu tốDoc24.vnbất ngờ, đánh quân Thanh vào đúng dịp tết khi chúng "chỉ chăm chú vào việc yến tiệc vuimừng, không hề lo chi đến việc bất trắc” đã thể hiện tinh thần quyết đoán của một thiêntài quân sự khi Tổ quốc lâm nguy.Tác giả mượn lời người cung nhân cũ để làm nổi bật tính cách anh hùng phi thường củaNguyễn Huệ khi trận Ngọc Hồi chưa xảy ra:"Không biết rằng, Nguyễn Huệ là một tay anh hùng lão luyện, dũng mãnh vì có tài cầmquân. Xem hắn ra Bắc vào Nam, ẩn hiện như quỷ thần, không ai có thể lường biết. Hắnbắt Hữu Chỉnh như bắt trẻ con, giết Văn Nhậm như giết con lợn không một người nàodám nhìn thẳng vào mặt hắn. Thấy hắn trỏ tay đưa mắt là ai nấy đã phách lạc hồn xiêu, sợhơn sấm sét".Nguyễn Huệ là một anh hùng có tài điều binh khiển tướng, trù hoạch quân mưu như thần.Ra quân đánh thắng như chẻ tre. Bắt sống toàn bộ toán quân Thanh đi do thám tại PhúXuyên, dùng mưu gọi loa, vây kín làng Hà Hồi, quân Thanh "rụng rời sự hãi" phải đầuhàng. Dùng kì mưu kết ba tấm ván thành một bức bên ngoài lấy rơm dấp nước phủ kín,tất cả là 20 bức; mỗi bức có 20 dũng sĩ, lưng dắt dao ngắn dàn thành trận chữ "nhất" xôngthẳng vào đồn Ngọc Hồi. Súng quân Thanh bắn ra đều vô hiệu. Vua Quang Trung cưỡivoi đốc chiến. Sáng mồng 5, đồn Ngọc Hồi bị tiêu diệt, Sầm Nghi Đống phải thắt cổ tựtử, hàng vạn giặc bị giết "thây nằm đầy đồng, máu chảy thành suối, quân Thanh đại bại".Vua đã đặt phục binh tại đê Yên Duyên và Đại Áng, hợp vây quân Thanh tại Quỳnh Đô,giặc trốn xuống đầm Mực bị quân Tây Sơn "lùa voi cho giày đạp, chết đến hàng vạnngười". Thừa thắng, vua Quang Trung tiến vào giải phóng kinh thành Thăng Long đúngtrưa mồng tháng giêng năm Kỉ Dậu, trước kế hoạch ngày. Có tài thao lược vô song,có tin vào sức mạnh chiến đấu và tinh thần yêu nước của tướng sĩ, của nhân dân ta mới cóniềm tin tất thắng ấy. Chiến thắng Đông Đa 1789 đã làm cho tên tuổi người anh hùng dântộc Nguyễn Huệ sáng ngời mãi ngàn thu.Các tác giả Hoàng Lê nhất thống chí đã từng ăn lộc của nhà Lê, vốn có cảm tình với vuaLê nhưng trước họa xâm lăng và chiến công Đống Đa oanh liệt, họ đã đứng trên lậptrường dân tộc, đã viết nên những trang văn đẹp nhất, dựng lên một tượng đài kì vĩ tránglệ về người anh hùng Nguyễn Huệ. Chỉ mấy năm sau, trong bài Ai tư vãn khóc vuaQuang Trung qua đời, Ngọc Hân công chúa đã viết:Mà nay áo vải cờ đào,Giúp dân dựng nước xiết bao công trình.Đó là hình tượng người anh hùng Quang Trung trong văn học mà ta cảm nhận được vớibao ngưỡng mộ.Doc24.vnBằng biện pháp nghệ thuật tượng phản đối lập, các tác giả Hoàng Lê nhất thống chí đãmiêu tả và nêu bật sự thảm bại của quân Thanh xâm lược và số phận nhục nhã, bi đát củabọn vua quan phản nước hại dân.Chỉ huy 29 vạn quân Thanh sang xâm lược nước ta là Tôn Sĩ Nghị. Sau khi chiếm đượcThăng Long "không mất một mũi tên, như vào chỗ không người" hắn vô cùng "kiêu căngbuông tuồng". Bọn tướng tá chỉ biết "chơi bời tiệc tùng, không hề đề gì đến việc quân".Chúng huênh hoang tuyên bố là đầu xuân sẽ kéo quân thẳng đến sào huyệt của Tây Sơnđể "bắt sống không một tên nào lọt lưới!".Thế nhưng, trước sức tiến công như vũ bão của Nguyễn Huệ, bao đồn giặc bị đánh tơibời. Đồn Hà Hồi phải đầu hàng. Đồn Ngọc Hồi bị đập nát, Sầm Nghi Đống phải tự tử.Hàng vạn giặc phải bỏ mạng đầm Mực, Tôn Sĩ Nghị "sợ mất mật, ngựa không kịp tróiyên, người không kịp mặc giáp... nhằm hướng Bắc mà chạy". Quân tướng "hoảng hồn,tan tác bỏ chạy". Chúng tranh nhau chạy, xô đẩy nhau rơi xuống sông, cầu phao đứt, hàngvạn giặc bị rơi xuống nước mà chết, đến nỗi nước sông Nhị Hà bị tắc nghẽn. Bọn sốngsót chạy tháo thân về nước!Bọn Việt gian bán nước cầu vinh như Lê Chiêu Thống, Lê Quýnh, Trịnh Hiến trên đườngtháo chạy trở thành lũ ăn cướp. Chúng bạt vía kinh hồn chạy đến Nghi Tàm, "thình lìnhgặp được chiếc thuyền đánh cá, vội cướp lấy rồi chèo sang bờ bắc".Tại cửa ải, Lê Chiêu Thống và bọn cận thần "than thở, oán giận chảy nước mắt" trôngthật bi đát, nhục nhã. Còn Tôn Sĩ Nghị "cũng lấy làm xấu hổ". Chết nhưng nết khôngchừa! Lê Chiêu Thống hứa “xin sang hầu tướng quân", nghĩa là tiếp tục rước voi về giàymả tổ! Còn Tôn Sĩ Nghị vẫn khoác lác: “Nguyễn Quang Trung chưa diệt, việc này cònchưa thôi!".Có thể nói, hình ảnh lũ xâm lược và bọn bán nước được miêu tả bằng nhiều chi tiết châmbiếm, thể hiện một thái độ khinh bỉ sâu sắc.Đọc Hồi thứ mười bốn (Hoàng Lê nhất thống chí) ta càng thấu rõ tim đen quân xâm lượcphương Bắc, âm mưu của thiên triều và bộ mặt dơ bẩn của bọn Việt gian bán nước. Tacàng thêm tự hào về truyền thống yêu nước, anh hùng của dân tộc ta, vô cùng kính phụcvà biết ơn Nguyễn Huệ, nhà quân sự thiên tài của Đại Việt.Nghệ thuật kể chuyện, bút pháp miêu tả nhân vật lịch sử (Nguyễn Huệ, Lê Chiêu Thống,Tôn Sĩ Nghị) rất chân thực và sinh động tạo nên những trang văn hào hùng tuyệt đẹp vừagiàu giá trị văn chương, vừa mang tính lịch sử sâu sắc.Doc24.vnTrên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.