Cộng đồng chia sẻ tri thức Doc24.vn

Những câu nói hay trích dẫn từ tác phẩm văn học - phần 1

35333433356462343130616435643664306464356639623433333639633963333830643532653961336230616231396366353738363265643838393563393134
Gửi bởi: Nguyễn Thị Vân vào 12:49 AM ngày 13-08-2019 || Kiểu file: DOCX Lượt xem: 247 | Lượt Download: 0 | File size: 0.017255 Mb

Nội dung tài liệu Tải xuống


Link tài liệu:
Tải xuống

Các tài liệu liên quan

Thông tin tài liệu

Những câu nói hay trích dẫn từ tác phẩm văn học – Phần 1
“Một lá thư không chỉ được truyền đạt bằng các con chữ. Một lá thư, giống như một cuốn sách, có thể đọc
được bằng cách ngửi, sờ mó, vuốt ve. Vì thế người thông minh sẽ nói, “Vậy tiếp tục đi, đọc coi thư nói gì
với bạn!” trong khi kẻ chậm hiểu sẽ nói, “Vậy tiếp đi, đọc coi hắn viết gì trong đó!”
(Tên tôi là Đỏ - Orhan Pamuk)
“Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài
sống phí…" - Pavel Corsaghin.
(Thép đã tôi thế đấy - Nikolai Alexeevich Ostrovsky)
“Tôi thích được cộng tác với những người đã tạo ra những tác phẩm mình yêu thích, nhưng đôi khi tôi cảm
thấy rất lạ, như thể mình và họ đang nhìn thấu tâm can nhau, nhắc nhau về một lời hứa. Ước hẹn thuở xa
xưa.”
(Xoắn Ốc - Banana Yoshimoto)
“Sao lại không nhỉ? – Tôi trả lời. Tạm quên đi nỗi buồn mãi tiếp diễn chừng nào ta còn đang sống, quên đi
rằng nó sẽ chẳng bao giờ chấm dứt…”
(Máu và nước - Banana Yoshimoto)
“Có ngày nào lại không phải là một giấc mơ.”
(Búp bê Bắc Kinh - Xuân Thụ)
“Tôi mơ. Đôi khi tôi nghĩ đó là điều đúng duy nhất cần làm. Mơ tức là sống trong thế giới của những giấc
mơ, Sumire đã nói vậy. Nhưng việc đó không kéo dài được lâu. Sự tỉnh táo luôn luôn đến đưa tôi về.”
“Tôi là ai trong thế giới này?”
“Sự hiểu biết chẳng là gì ngoài tổng số những sự hiểu nhầm của chúng ta”
(Người tình Sputnik - Haruki Murakami)
“Ngươi không phải là một thợ săn. Dân chúng làng El Idilio thường nói tới ngươi như là thợ săn, nhưng
ngươi luôn nói đó không phải là sự thực, bởi vì thợ săn giết thú để chiến thắng nỗi lo sợ.”
(Một ông già đọc tiểu thuyết tình yêu - Luis Sepúlveda)
“Tôi cứ ngỡ thiên thần không bao giờ chết…” (Cô đơn trên mạng (Janusz Leon Wisniewski)
“Chiến tranh là cách săn mồi để ăn của một quốc gia.”
(Bài học của lịch sử - Will Durant)
“Một nền dân chủ sụp đổ khi nó quá dân chủ.”
“Một người chủ hòa yên lặng cũng cần rất nhiều can đảm.”
(Câu chuyện triết học - Will Durant)
“… Người hạnh phúc nên người muốn đem lại tươi vui và tốt lành cho những người xung quanh. Chỉ những
kẻ bất hạnh mới ăn cắp, đánh nhau và giết nhau.”
(Những người bóng dài/ Top of the world - Hans Ruesch)
“Xưa nay chiến tranh nổ ra cũng chỉ vì miếng ăn. Mặc dù người ta luôn tìm cách che lấp đi bằng những điều
cao cả.”
“Các bậc cao tuổi thường nghĩ chán rồi mới làm. Cũng có thể nghĩ chán rồi chả thèm làm gì hết. Còn ở tuổi
của hắn, và của tôi nữa, muốn làm gì là làm ngay. Rồi sau đó mới ngồi ngẫm nghĩ tại sao mình lại làm thế,
thường là trong đớn đau và dằn vặt. Để rồi lại quên rất nhanh, thiệt là may. Vì đó là tính bồng bột, người ta

nói thế và tôi cũng tin như thế. Cũng như tôi tin rằng đó không chỉ là tính cách của tuổi trẻ, mà còn là phẩm
chất của các nhà thơ và các nhà cách mạng.”
“Quá trẻ thì không thể hiểu được rằng ước mơ đôi khi không phải là điều nhất định phải thực hiện cho
bằng được, hơn nữa có thể là điệu người ta không có khả năng thực hiện trong suốt cuộc đời mình.

Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải là ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực
tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn,
trong một thế giới mà bạn có thể hóa thân một cách hồn nhiên nhất vào đấng toàn năng.”
(Tôi là Bêtô - Nguyễn Nhật Ánh)
“Những kỷ niệm đẹp thực sự bao giờ cũng sống và toả sáng một cách bền bỉ. Chúng sẽ cất lên những tiếng
thở xót xa sau mỗi lần thời gian trôi chảy.”
(Kitchen - Banana Yoshimoto)
“Những thứ vào miệng con người không độc hại xấu xa. Xấu xa, đọc hại là những thứ từ miệng họ tuôn ra”
(The Alchemist - Paulo Coelho)
“Những kỷ niệm đẹp thực sự bao giờ cũng sống và toả sáng một cách bền bỉ. Chúng sẽ cất lên những tiếng
thở xót xa sau mỗi lần thời gian trôi chảy.”
(Kitchen - Banana Yoshimoto)
“Hãy vì tương lai đất nước, vì lợi ích cho con cháu, hãy làm những cái đẹp chân chính.”
(Viết dưới ánh đèn dầu - Bùi Xuân Phái)
"Sống cô độc đương nhiên cảm thấy cuộc đời là những chuỗi ngày dài và buồn tẻ; nhưng nếu được ở bên
người mình yêu thương, thì chỉ thoắt cái người ta đã tới ngã ba đường rồi."
(Socrates in love/ Tiếng gọi tình yêu giữa lòng thế giới – Katayama Kyoichi)
“Tạo hóa sinh ra em là gì nếu nhưng em hoàn toàn bị bó buộc trong thân xác này”
(Đồi gió hú – Catherine Earshaw)
“Tuy nhiên, điềm đạm đến đâu người ta cũng không thể một mình đứng trước vô cùng. Người ta cần phải
nương tựa vào một cái gì đó cho đỡ lẻ loi: một lòng tin, hay ít nữa một tình yêu theo nghĩa thông thường và
chân chính của chữ yêu.. chàng muốn quên mình, quên hết thảy trong tình yêu của một người, vô luận là
người nào..”
(Thi nhân Việt Nam - Hoài Thanh, Hoài Chân)
“Tình yêu có vẻ không ranh giới thế nào, lại gây phiền não thế ấy”
(Người đua diều - Khaled Hosseini)
“Tôi muốn được thừa nhận. Muốn được tha thứ. Muốn được ai đó dùng ngón tay lấy đi những đường gân
đen bám vào tim mình như nhặt từng sợi tóc bám trên lược rồi vứt vào thùng rác. Tôi chỉ toàn muốn người
khác làm cho mình. Dù chẳng nghĩ ra nổi một điều mình muốn làm cho người khác.”
(Cái lưng muốn đá – Wataya Risa)
“Người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy được.”
“Người ta chỉ hiểu được những vật người ta đã cảm hoá, cáo nói. Loài người bây giờ không còn đủ thì giờ
hiểu cái gì hết.
Nếu cậu vui lòng, hãy cảm hoá tớ đi!”
(Hoàng tử bé – Saint Exupery)

Tác giả gửi đi những thông điệp và việc của người đọc là giải mã những thông điệp đó một cách thấu đáo
nhất có thể.
(Precious – Push – Sapphire)
It is a truth universally acknowledged, that a single man in possession of a good fortune, must be in want of a
wife.
(Jane Austen - Pride and Prejudice)
Các cô gái là như thế đấy, ngay cả khi họ xấu xí, thậm chí họ có ngốc nghếch đi nữa, mỗi khi họ làm điều
gì rất đẹp, ta sẽ yêu họ và sẽ không biết mình đang ở đâu. Các cô gái. Than ôi. Họ có thể làm bạn phát điên.
Như chẳng hề có chuyện gì. Thật đấy.
(J.D.SALINGER - Bắt trẻ đồng xanh)
“Sự sống đẹp đến nỗi cái chết đã phải lòng nó”
(Cuộc đời của Pi - Yarn Martel - Trịnh Lữ dịch)
“Trong cuộc đời, con sẽ có rất nhiều lý do để hạnh phúc. Một trong những thứ đó là nước, thứ khác là gió,
thứ khác nữa là mặt trời, và đó luôn là món quà đến sau những cơn mưa. Hãy cảm nhận mưa đi. Giang đôi
cánh của con”.
(Chuyện con mèo dạy hải âu bay - Luis Sepúlveda)
“Phần lớn mọi người đều tốt cả, con ạ, chỉ có điều con chưa nhận ra đấy thôi”
(To Kill a Mockingbird - Atticus Finch)
Tôi đã từng viết về những người không quan tâm đến tiền bạc nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp
người như vậy. Vì vậy tôi đi đến kết luận liêm khiết là điều rất khó khăn. Những người mà cuộc sống
không được cân bằng bởi việc yêu tiền một cách lành mạnh thường phải chịu đựng nỗi ám ảnh kinh hoàng
với bản tính chính trực trong con người họ”
(The Thirteenth Tale – Diane Setterfield)
" Trời tối.. và thêm rất nhiều ngày trời sáng "
" Chính chúng ta là người quyết định hạnh phúc của bản thân "( Bảy ngày cho mãi mãi - Marc Levy )
"Chiến Tranh, theo tôi biết, có nhiều người nhói đau khi nhắc về nó. Những huân chương, huy chương chỉ
làm ấm ngực, niềm đau khuất ở một góc lòng, có kẻ nhìn thấy, có người không.."
(Mối tình năm cũ - Nguyễn Ngọc Tư)
"Scarlet, tôi không phải là người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, gắn lại và tự nhủ rằng một vật chắp vá
vẫn còn như mới. Cái gì đã tan vỡ là tan vỡ… Và tôi thà nhớ lại khi nó đẹp nhất, còn hơn là chắp vá để rồi
suốt đời cứ phải thấy những vết nứt của nó"
(Cuốn theo chiều gió)
"Lý do sự chết cứ bám riết lấy sự sống như vậy không phải là vì nhu cầu sinh học - đó là sự ghen tị. Sự
sống đẹp đến nỗi sự chết đã phải lòng nó, một mối tình tư vị đầy ghen tuông quắp chặt lấy bất cứ thứ gì nó
có thể động đến. Nhưng sự sống nhẹ nhàng bỏ qua, mất mát vài thứ chẳng gì đáng kể, và nỗi u buồn chỉ
như một bóng mây bay"
(Cuộc đời của Pi)
Cái chết “chỉ là trở về cái chốn bạn từng ở trước khi sinh ra, và chẳng có ai sợ cái chốn trước khi mình sinh
ra”. “… những cái cũ chết đi và những cái mới được sinh ra. Sao cũ hóa thành sao mới. Lá chết hóa thành cây
con. Có lẽ đó là cái đang chết đi, hoặc có lẽ đó là cái đang sinh ra. Tất cả tùy thuộc vào cách nhìn của bạn”.
(Muốn sống - Sally Nicholls)