Cộng đồng chia sẻ tri thức Doc24.vn

Kể chuyện tưởng tượng mơ thấy Thánh Gióng (Bài 2)

Gửi bởi: Nguyễn Thị Ngọc vào ngày 2019-10-26 03:34:16

Trong chuyến dã ngoại của trường, chúng em đã được đến thăm đền Gióng tại xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội. Nơi đây là nơi thờ Thánh Gióng – một người anh hùng trong truyền thuyết. Em luôn ước ao mình có thể được gặp Thánh Gióng dù chỉ một lần.

    Buổi dã ngoại hôm ấy thật thú vị, chúng em đã biết được thêm thật nhiều điều. Tương truyền rằng nơi xây dựng ngôi đền chính là nền nhà cũ của Thánh Gióng. Tất cả chúng em đều háo hức quan sát mọi thứ, ai cũng muốn tìm tòi xem còn lại dấu tích gì của Thánh Gióng không. Trong khuôn viên của khu đền thờ thật đẹp, em đã đi vào một góc vườn nhỏ để tham quan. Đang ngắm nhìn những bông hoa trong vườn em bông nhìn thấy có một vật gì đó phát sáng trong bụi hoa. Em tò mò gạt lớp cỏ dại và hoa ra, thì ra đó chính là một sợi dây có đính viên ngọc màu xanh, đẹp lung linh. Em thích thú cầm chiếc vòng lên, không hiểu sao ánh sáng trên viên ngọc lại biến mất, giờ trông nó giống như một viên đá xanh bình thường. Em tự nghĩ thầm chắc nó không có gì đặc biệt, có thể do em đã nhìn nhầm. Vì trông nó khá hay nên em đã cầm nó theo và đem về nhà.

    Sau hôm ấy, em cất gọn chiếc vòng ở góc tủ sách để giữ làm kỉ niệm cho chuyến dã ngoại. Một hôm em đang ngồi soạn bài cho tiết văn ngày mai, đó là bài truyền thuyết Thánh Gióng. Đọc xong câu chuyện em thấy thật cảm phục sức mạnh và tài năng của ngài. Lúc đó trong đầu em chợt nghĩ: “Không biết Thánh Gióng trông thể nào nhỉ? Chắc ngài sẽ oai phóng lắm. Ước gì mình có thể được gặp ngài trực tiếp”. Em đang mải mê suy nghĩ bỗng thấy viên ngọc em nhặt được phát sang lung linh. Từ phía ánh sáng ấy xuất hiện một tráng sĩ cao to, cường tráng, trên người mặc một bộ áo giáp sắt thật oai phong. Em vẫn ngỡ ngàng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì tráng sĩ ấy đã đứng trước mặt em, ngài cười hiền hậu và nói:

    - Cháu đừng sợ, ta chính là Phù Đổng Thiên Vương đây. Vì nghe thấy lời thỉnh cầu của cháu nên ta đã xuất hiện.

    Sau khi nghe ngài giới thiệu em mới cảm thấy bớt sợ hãi. Em thắc mắc:

    - Nhưng sao ngài lại bước ra từ viên ngọc đó ạ?

    Thánh Gióng trả lời:

    - Đây chính là viên ngọc mà ta đeo từ khi mới sinh ra, nó là bảo vật Ngọc Hoàng tặng riêng cho ta khi xuống trần gian. Trong trận đánh giặc Ân năm đó ta đã vô tình đánh rơi nó ở góc vườn nhà. Ta đã muốn tìm chiếc vòng này từ rất lâu, không ngờ hôm nay nó lại ở đây. Sao cháu lại có được nó vậy?

    Tôi liên kể chuyện mình nhặt được chiếc vòng này như thế nào cho Thánh Gióng nghe. Ngài rất cảm kích vì tôi đã giúp ngài tìm lại được kỉ vật của mình. Ngài liền vui vẻ nói:

    - Cháu có mơ ước gì không? Nếu có thể ta sẽ giúp cháu hoàn thành mơ ước đó. Hay ... cháu có muốn được cao lớn và có sức mạnh phi thường như ta không?

    Em suy nghĩ một hồi rồi quyết định:

    - Dạ thưa ngài, cháu không ước mình cao lớn như ngài, cũng không ước có sức mạnh phi thường. Cháu chỉ muốn tất cả mọi người có cuộc sống ấm no, gia đình luôn được hạnh phúc thôi ạ!

    Thánh Gióng nghe xong cười rất hào sảng:

    - Ta không ngờ cháu lại có suy nghĩ chín chắn như vậy. Theo ta những điều mà cháu ước không khó để thực hiện. Chính cháu cũng đang tự thực hiện dần ước mơ của mình rồi đấy. Cháu hãy học hành chăm chỉ sau này ắt sẽ góp công xây dựng được một đất nước ấm no. Và chỉ cần có tiếng cười trong trẻo của cháu là gia đình sẽ luôn hạnh phúc.

    Thánh Gióng vừa nói dứt lời liền vụt biến mất, trong ánh sáng mờ mờ vẫn nghe thấy giọng ngài văng vẳng: “Ta phải trở về trời đây, tạm biệt cháu”.

    Vừa lúc ấy, tiếng chuông báo thức rung lên, em giật mình tỉnh dậy. Xung quang em không có ai cả, em vội vàng chạy đến bên bàn học nhưng không thấy chiếc vòng nào cả. Thì ra cả chiếc vòng và việc được gặp Thánh Gióng chỉ trong giấc mơ của em. Có lẽ sau chuyến đi dã ngoại em nghĩ nhiều quá nên mới mơ như vậy. Nhưng em vẫn nhớ như in những lời ngài nói với em trong giấc mơ. Em tự nhủ sẽ cố gắng làm được những điều mình đã ước trong mơ.

Lượt xem: 199

Nguồn: vietjack