Cộng đồng chia sẻ tri thức Doc24.vn

Đề thi thử vào lớp 10 môn Ngữ văn năm học 2015-2016 Phòng GD-ĐT Tiền Hải, Thái Bình

92778ab7246b31a896c8dab66481c69b
Gửi bởi: Lưỡi Hái Tử Thần vào ngày 2016-09-12 17:08:19 || Kiểu file: DOCX Lượt xem: 260 | Lượt Download: 0 | File size: 0 Mb

Nội dung tài liệu Xem trước tài liệu

Link tài liệu:
Tải xuống

Các tài liệu liên quan

Thông tin tài liệu

Đề thi thử vào lớp 10 môn Ngữ văn năm học 2015-2016 Phòng GD-ĐT Tiền Hải, Thái BìnhI, ĐỌC HIỂU: (3.0 điểm)Đọc bài thơ "Lá đỏ" của Nguyễn Đình Thi, và trả lời các câu hỏi:Gặp em trên cao lộng gióRừng lạ ào ào lá đỏEm đứng bên đường như quê hươngVai áo bạc quàng súng trường.Đoàn quân vẫn đi vội vãBụi Trường Sơn, nhòa trong trời lửa,Chào em, em gái tiền phươngHẹn gặp nhé giữa Sài Gòn.Em vẫy tay cười đôi mắt trong.(Trường Sơn, 12/1974)Câu Bài thơ được viết theo thể thơ nào? (0.5 điểm)Câu Biện pháp tu từ nào được sử dụng trong câu thơ: "Em đứng bênđường như quê hương". (0.5 điểm)Câu 3. Hãy chỉ ra các hình ảnh miêu tả thiên nhiên. Các hình ảnh đó tạonên bức tranh rừng Trường Sơn như thế nào? (1.0 điểm)Câu Hình ảnh "em gái tiền phương" được khắc họa như thế nào? (trìnhbày ngắn gọn từ một đến ba câu). (1.0 điểm)II. LÀM VĂN: (7.0 điểm)Câu 1: (3,0 điểm). Viết một bài văn ngắn (khoảng 300 từ), trình bàysuy nghĩ của em về kiến sau:Ý chí là con đường về đích sớm nhất.Câu 2: (4,0 điểm) Cảm nhận của em về nhân vật Phương Định trongđoạn trích sau:“…Vắng lặng đến phát sợ. Cây còn lại xơ xác. Đất nóng. Khói đen vật vờtừng cụm trong không trung, che đi những gì từ xa. Các anh cao xạ cónhìn thấy chúng tôi không? Chắc có, các anh ấy có những cái ống nhòmcó thể thu cả trái đất vào tầm mắt. Tôi đến gần quả bom. Cảm thấy có ánhmắt các chiến sĩ theo dõi mình, tôi không sợ nữa. Tôi sẽ không đi khom.Các anh ấy không thích cái kiểu đi khom khi có thể cứ đàng hoàng màbước tới.Quả bom nằm lạnh lùng trên một bụi cây khô, một đầu vùi xuống đất. Đầunày có vẽ hai vòng tròn màu vàng…Tôi dùng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom. Đất rắn. Những hòn sỏi theo taytôi bay ra hai bên. Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếngđộng sắc đến gai người cứa vào da thịt tôi. Tôi rùng mình và bỗng thấy tạisao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí! Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệuchẳng lành. Hoặc là nóng từ bên trong quả bom. Hoặt là mặt trời nungnóng.Chị Thao thổi còi. Như thế là đã hai mươi phút trôi qua. Tôi cẩn thận bỏ góithuốc mìn xuống cái lỗ đã đào, châm ngòi. Dây mìn dài, cong, mềm. Tôikhỏa đất rồi chạy lại chỗ ẩn nấp của mình.Hồi còi thứ hai của chị Thao. Tôi nép người vào bức tường đất, nhìn đồnghồ. Không có gió. Tim tôi cũng đập không rõ. Dường như vật duy nhất vẫnbình tĩnh, phớt lờ mọi biến động chung là chiếc kim đồng hồ. Nó chạy, sinhđộng và nhẹ nhàng, đè lên những con số vĩnh cửu. Còn đằng kia, lửa đangchui bên trong cái dây mìn, chui vào ruột quả bom…Quen rồi. Một ngày chúng tôi phá bom đến năm lần. Ngày nào ít: ba lần.Tôi có nghĩ tới cái chết. Nhưng một cái chết mờ nhạt, không cụ thể. Còncái chính: liệu mìn có nổ, bom có nổ không? Không thì làm cách nào đểchâm mìn lần thứ hai? Tôi nghĩ thế, nghĩ thêm: đứng cẩn thận, mảnh bomghim vào cánh tay thì khá phiền. Và mồ hôi thấm vào môi tôi, mằn mặn, cátlạo xạo trong miệng.Nhưng quả bom nổ. Một thứ tiếng kì quái, đến váng óc. Ngực tôi nhói, mắtcay mãi mới mở ra được. Mùi thuốc bom buồn nôn. Ba tiếng nổ nữa tiếptheo. Đất rơi lộp bộp, tan đi âm thầm trong những bụi cây. Mảnh bom xékhông khí, lao và rít vô hình trên đầu.”...(Lê Minh Khuê, Những ngôi sao xa xôi, Ngữ văn 9, tập hai, trang 117-118)Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.