Cộng đồng chia sẻ tri thức Doc24.vn

đề kiểm tra 1 tiết vật lý lớp 8 (đề số 1)

36363466343966333663343533353165343238373264643466373239343336363533336463666232623130323861376361323838353462613339363262336537
Gửi bởi: Thảo Phương vào 07:18 PM ngày 19-10-2016 || Kiểu file: DOC Lượt xem: 818 | Lượt Download: 6 | File size: 0 Mb

Nội dung tài liệu Tải xuống


Link tài liệu:
Tải xuống

Các tài liệu liên quan

Thông tin tài liệu

Doc24.vn bài: Phân tích nhân trong truyện ngắn “Làng” (Trích –Tập thuộc lớp các nhà thành danh trước Cách mạng Tháng 1945 với những truyện ngắn nổi tiếng đẹp hoá Kinh Bắc. gắn với thôn quê, hiểu người nông dân. kháng chiến, thiết muốn thể hiện tinh thần kháng chiến của người nông Truyện ngắn Làng được viết 1948, trên đầu tiên của tạp chí nghệ chiến Việt Bắc. Truyện nhanh chóng được khẳng định thể hiện thành công một tình cảm lớn của tộc, tình nước, thông một người thể, người nông với bản chất truyền thống cùng những chuyển biến mới trong tình cảm của vào thời đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Thân Truyện ngắn Làng biểu hiện một tình cảm đẹp của toàn tộc, tình cảm hương đất nước. Với người nông thời đại cách mạng kháng chiến thì tình làng xóm hương hoà nhập trong tình nước, tinh thần kháng chiến. Tình cảm vừa tính truyền thống vừa chuyển biến mới. Thành công của diễn tình cảm, chung trong thể hiện sinh động độc đáo một người, nhân vật Hai. tình cảm chung mang màu sắc riêng, tính chỉ riêng mới có. Tình làng, một bản chất tính truyền thông trong Hai. khoe làng, niềm hào sắc làng quê. Cái làng với người nồn một nghĩa cực quan trọng trong đời sống vật chất tinh thần. cách mạng, theo kháng chiến, những chuyển biến mới trong tình cảm. Được cách mạng giải phóng, hào phong trào cách mạng của hương, việc dựng làng kháng chiến của ông. Phải làng, nhớ quá cái khong khíDoc24.vn "đào đường, đắp hào, khuân đá…”; rồi "cái chòi gác,… những đường hầm mật,…” xong chưa? thích theo dõi tức kháng chiến, thích bìh luận, náo nức trước thắng lợi mọi "Cứ thế, chỗ này giết một tí, chỗ giết một tí, súng cũng vậy, khẩu, ngày khẩu, tích tiểu thành đại, làm thằng không bước sớm”. Tình làng gắn sắc với tình nước của bộc sắc trong nghe làng theo giặc. mới nghe xấu đó, sững sờ, chưa tin. Nhưng người rành rọt, không không được, xấu lảng về. Nghe chì chiết đớn cúi gầm mặt xuống đến nhà, nhìn thấy các con, càng nghĩ càng tủi chúng "cũng người rúng, hắt hủi”. giận những người lại làng, nhưng điểm mặt từng người thì lại không "đổ đốn” thế. Nhưng cái "không lửa làm khói”, lại bắt phải phản nước hại dân. bốn ngày sau, không dám ngoài. Cái nhục nhã choán hết trí thành nỗi ảnh khủng khiếp. luôn hoảng hốt giật mình. Không khí nặng trùm nhà. Tình cảm nước làng còn thể hiện sắc trong cuộc xung đột nội gắt: lúc muốn quay làng tủi quá, đẩy vào tắc đồn không chứa chấp người làng chợ Dầu. Nhưng tình nước, lòng trung thành với kháng chiến mạnh tình làng lại dứt khoát: "Làng thì thật nhưng làng theo thì phải thù”. Nói cứng vậy nhưng thực lòng cắt. Tình cảm đối với kháng chiến, đối với được bộc một cách cảm động nhất chút nỗi lòng vào lời với đứa ngây thơ. Thực chất lời thanh minh với Hồ, với đồng chí nhủ mình trong những lúc thử thách căng thẳng này: Đứa cũng biết thề: "ủng Chí Minh muôn năm!” nữa ông, của nó.Doc24.vn mong "Anh đồng chí biết ông. trên đầu trên xét ông”. đó, thấy rõ: Tình nặng đối với làng chợ Dầu truyền thống (chứ không phải cái làng đốn theo giặc). Tấm lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng với kháng chiến biểu tượng của kháng chiến được biẻu rất mộc mạc, chân thành. Tình cảm nặng, bền vững cùng thiêng liêng giờ dám sai. Chết thì chết giờ dám sai. cái được cải chính, gánh nặng tủi nhục được trút bỏ, tột cùng sướng càng hào làng chợ Dầu. Cái cách khoe việc đốt sạch nhà của biểu hiện thể chí "Thà sinh tất chứ không chịu mất nước” của người nông động bình thường. Việc rành rọt trận chống càn làng chợ Dầu thể hiện tinh thần kháng chiến niềm hào làng kháng chiến của ông. Nhân vạt lại một dấu không phai nhờ nghệ thuật miêu tính cách ngôn ngữ nhân vật của người nông dưới ngòi bút của Lân. Tác giả đặt nhân vật vào những tình huống thử thách trong nhân vật bộc chiều trạng. Miêu rất thể, gợi cảm các diễn biến nội nghĩ, hành ngôn ngữ đối thoại độc thoại. Ngôn ngữ của vừa nét chung của người nông lại vừa mang đậm tính nhân vật rất sinh động. Kết bài: nhân vật Hai, người đọc thấm thía tình làng, nước rất mộc mạc, chân thành cùng nặng, quý trong những người nông động bình thường. rộng thống nhất tình hương trong tình yếu đất nước nét mới trong nhận thức tình cảm của quần chúng cách mạng học thời kháng chiến chốngDoc24.vn Pháp chú trọng làm nổi bật. Truyện ngắn Làng của một trong những thành công đáng quý. tham khảo “Làng” của nhà một truyện ngắn đặc sắc chủ tình hương đất nước của người nông Việt trong kháng chiến chống Pháp. Nhân vật chính của tác phẩm chẳng những một người nông chất phác, hồn hậu người nông khác còn một người tình làng quê, đất nước thật đặc biệt. Tác phẩm đời 1948 lấy bối cảnh cuộc tản kháng chiến của nhân người làng Chợ Dầu nhưng phục kháng chiến cùng đình tản đến một khác. Chính tại luôn trăn trở cái làng thân của mình với tình cảm, nghĩ cùng cảm động... Trước hết, một người nông chất phác, nồng hậu, chân chất... người nông khác. Đến tản mới, thường đến nhà hàng xóm cởi giãi bày những nghĩ tình cảm của mình cái làng Chợ Dầu thân yêu, cuộc kháng chiến của tộc. nghe báo, nghe nói chuyện, bàn tán những kiện nổi bật của cuộc kháng chiến... không biết chữ, rất ghét những nào đây” biết chữ đọc báo chỉ đọc thầm không đọc người khác còn biết. học nhưng lại rất thích nói chữ, đính chính làng mình theo giặc sung sướng nói với mọi người: “Toàn mục đích cả!”.... Tất những điều không làm xấu trong mắt người đọc chỉ càng khiến đáng yêu, đáng mến hơn. Không chỉ vậy, điều đáng quý nhất chính tấm lòng làng thiết. biểu hiện của tấm lòng cũng thật đặc biệt. Cái làng đối với người nông quan trọng lắm. ngôi nhà chung cộng đồng, mạc. Đời này đời.khác, người nông gắn với cái làng máu thịt, ruột rà. nhà cửa, đất đai, tiên, hiện thân đất nước đối với họ. Trước Cách mạng tháng Tám, thuộc loại "khố rách ôm", từng "bọn hương trong làng truất ngôi trừ ngoại xiêu dạt lang thang hết này đến khác, lần vào đến tậnDoc24.vn đất Sài Gòn, Chợ Lớn kiếm chìm bảy nổi mười mấy trời mới lại được trở hương bản quán. thấm thía lắm cái cảnh hương cầu thực. cái làng của mình đứa mẹ, hào mẹ, thờ mẹ, một tình hồn nhiên trẻ thơ. cái cách náo nức, khoe làng mình thì thấy. Trước Cách mạng tháng Tám, khoe cái dinh phần của viên tổng đốc làng ông: "Chết! Chết, chưa thấy cái dinh nào lại được cái dinh thượng làng tôi.". mặc chẳng hàng nhưng gọi viên tổng đốc "cụ tôi" một cách rất Cách mạng, "người không còn thấy động đến cái lăng nữa", nhặn thức được làm khổ mình, làm khổ mọi người, thù cùa làng: "Xây cái lăng làng phục dịch, làng gánh gạch, đập đá, làm nó. [...] Cái chân tập tễnh cũng cái lăng ấy" giờ khoe làng khởi nghĩa, khoe "ông nhập phong trào hồi còn trong bóng tối", rồi những buối tập quân sự, khoe những hố, những những giao thông hào cùa làng ông,... Cũng làng quá thế nhất quyết không chịu rời làng tản Đến buộc phải cùng đình tản buồn khổ lắm, sinh bực bội, "ít nói, cười, cái mặt lúc nào cũng lầm lầm tản nhớ cái làng của ông, nhớ những ngày làm việc cùng với thế. thấy mình trẻ ra.[...] Trong lòng lão lại thấy náo nức hẳn lên.". Lúc này, niềm của chỉ hàng ngày nghe tức thời kháng chiến khoe cái làng Chợ Dầu của đánh Tây. lão đang náo nức, "ruột lão múa lên, quá!" những kháng chiến thì biến bất ngờ xảy Một người đàn tản vừa vừa ngấm nguýt nhắc đến làng Dầu. biết làng Dầu theo giặc chẳng “tinh thần” đâu. nhận cái sét đánh ngang tai. Càng làng, hãnh diện hào làng nhiêu thì giờ lại càng thấy đớn, tủi bấy nhiêu. Nhà chứng bút lực dồi dào, khả năng phân tích sắc sảo, tái hiện sinh động trạng thái tình cảm, hành động của người miêu diễn biến trạng hành động của nhân vật trong biến này. Cái làng Chợ Dầu theo giặc làm điếng người: "Cổ lão nghẹn ắng hẳn lại, mặt rân. lão lặng tường đến không thở được. Một lúc lâuDoc24.vn mới rặng nuốt một cái vướng [...] giọng lạc hẳn đi", "ông cúi gằm mặt xuống đi" nghĩ đến bỉu của chủ nhà. lão vừa mất một cái quý giá, thiêng liêng lắm. Những diễn trạng thật xúc động: "Nhìn con, tủi thân, nước mắt lão tràn Chúng cũng trẻ làng Việt gian đấy? Chúng cũng người rúng hắt hủi đấy? Khốn nạn, bằng tuổi đầu...". Nỗi nhục nhã, mặc cảm phản bội hành lão đến khổ sở: ''Chao Cực nhục chưa, làng Việt gian! Rồi biết làm buôn bán sao? người chứa. người buôn bán mấy. Suốt cái nước Việt này người tởm, người thù hằn cái giống Việt gian bán nước...". nhà sống trong bầu không khí đạm: "Gian nhà lặng hắt, ánh lửa vàng nhờ nhờ ngọn dầu lạc vờn trên nét mặt của lão. Tiếng thở của đứa trẻ chụm đầu vào nhau ngủ nhẹ nhàng nổi lên, nghe tiếng thở của gian nhà." không ngon, ngủ không yên, lúc nào cũng nớp, bất trong nỗi tủi nhục chề. Thậm chí không dám nhắc tới, phải gọi cái chuyện phản bội "chuyện ấy". tuyệt giao với tất mọi người, "không dám bước chân đến ngoài" xấu hổ. cái chuyện chồng nhất cũng đến. chủ nhà bóng gió đuổi đình ông, chỉ người của làng theo Tây. đình vào tình thế căng thẳng. phải đối mặt với tình cảnh khó khăn nhất: "Thật tuyệt đường sinh sống! [..] người Chợ Dầu người cũng đuổi đuổi hủi. chính sách của người chẳng đuổi nữa, thì mình cũng chẳng còn mặt mũi nào đến đâu.". chỗ thiết cái làng của mình, thù làng: "Về làm cái làng nữa. Chúng theo rồi. làng tức kháng chiến. Hồ... "nước mắt giàn ra". lại nghĩ đến cảnh sống tối, lầm than trước kia. nỗi niềm của không biết giãi bày cùng đành trút vào những lời trò chuyện cùng đứa dại: kia! Thầy nhé, thầy đâu? làng Dầu.Doc24.vn thích làng không? Thằng ngực khẽ: khít thằng lòng, hỏi: thầy nhé. Thằng lên, mạnh rành rọt: Minh muôn năm! Nước giàn chảy ròng ròng trên thỉ: đúng rồi, nhỉ. Những lời đáp của trẻ cũng huyết, ruột của Hai, một người lấy danh của làng làm danh của chính mình, một người sắt một lòng với kháng chiến, với Hồ. Những lời thốt miệng trẻ minh ông, chân thành thiêng liêng lời thề đinh ninh vang đáy lòng ông: “Anh đồng biết trên trên ông. lòng đấy, sai. Chết chết sai” Nhà nhìn thấy những nét đáng trân trọng trong người nông chân lấm bùn. Nhân vật hiện chân thực cái tính khoe làng, thích nói làng bất người nghe thích không; chân thực đặc điếm cộng đồng, cái của làng, buồn cái buồn của làng chân thực những diễn biến của trạng thái hết sức đặc trư­ng của một người nông tủi nhục, đớn cái làng mình phản bội. Nếu trong biến trạng cùa đớn, tủi cực nhiêu thì rằng chỉ đồn không đúng, làng Chợ Dầu của không theo giặc, sướng càng tưng bừng, bấy nhiêu. người vừa được hồi sinh. Một lần nữa, những thay đối cùa trạng thái lại được khắc hoạ sinh động, tài tình: "Cái mặt buồn thiu mọi ngày bỗng tươi vui, rạng hẳn lên. Mồm bỏm bẻm nhai trầu, cặp mắt hung hung hấp háy...". khoe khắp nơi: "Tây đốt nhà rồi bác Đốt nhẵn![...] Láo! Láo hết! Toàn mục đích cả., "Tây đốt nhà rồi chủ ậ.Doc24.vn Đốt nhẵn.[... láo! Láo hết, chẳng sất. Toàn mục đích cả!". Đáng phải buồn cái chứ? Nhưng đang tràn ngập trong niềm thoát khỏi cái ách "người làng Việt gian" Cái xác nhận làng nhất quyết đứng phía kháng chiến. Cái khiến lại được sống một người nước, lại thể tiếp tục khoe khoang đáng của mình,... thuẫn hết sức hợp lí, điểm này cũng sắc sảo, độc đáo của ngòi bút miêu nhân vật của nhà Lân. Người đọc không thể quên được một quá cái làng của mình thế. Lúc nói thành lời nghĩ, người đọc nhận thấy rất đặc điểm ngôn ngữ của vùng Bắc Bộ, của một làng Bắc Bộ: "Nắng này chúng nó", "không đọc thành tiếng người khác nghe nhờ mấy", "Thì vườn", "có giờ dám sai",... Đặc biệt nhà thể hiện những ngữ dùng trong lúc quá hưng phấn của Hai. Những ngữ "sai mục đích cả" dấu ngôn ngữ của người nông thời điểm nhận thức đang chuyển biến, muốn nói cái mới nhưng ngữ chưa hiếu hết. sinh động, chân thực, thú của chuyện phẩn nào cũng nhờ vào đặc điểm ngôn ngữ này. Trong tác phẩm, nhà cũng thể hiện thông hiểu thói, phong tục của làng quê. vận dụng những hiểu biết hết sức khéo léo vào việc xáy dựng lí, hành dộng, ngôn ngữ nhân vật. Cốt truyện giản, sức nặng lại dồn vào mạch diễn biến trạng, vào lời thoại của nhân vật chuyện sức hấp riêng, tượng riêng, độc đáo. Tình làng của không giản, hẹp hòi tình chỉ riêng đối với sinh lớn lên. Ê-ren-bua từng đắc: “Tình làng xóm trở tình hương đất nước”. bởi thế, tình làng của gắn chặt với tình nước với tinh thần kháng chiến đang của tộc. cũng chính biểu hiện chung của tình đất nước của người nông Việt trong kháng chiến chống Pháp. Trong rất nhiều những nhân vật nông khác, người đọc khó thể quên một làng quê, đất nước, thuỷ chung với kháng chiến, với nghiệp chung của tộc. Một thích khoe làng, một sốt sắng nghe tức chính trị, một tủi nhục, đớn nghe làng mình theo giặc, một mừng nhưDoc24.vn trẻ biết làng mình không theo giặc,... một lần thấy nhà vàn Lân, nghe nói chuyện còn thú nữa: hình gặp trong Làng rồi thì phải. một nhân vật độc đáo mang nhiều đặc điếm chung tiêu biểu người nông Việt trong kháng chiến chống Pháp nhưng đồng thời cũng mang những đặc điểm tính cách rất riêng, rất thú vị. trở thành linh hồn của Làng thể hiện trọn vẹn tưởng của nhà tác phẩm. tham khảo BÀI: nhà tác phẩm đăng báo trước cách mạng tháng Tám. sinh lớn một vùng truyền thống hóa đời hiểu rất nhiều nông thôn Việt cảnh ngộ của người nông dân. thế, viết tài này, thành công cả. Đặc biệt truyện ngắn “Làng”, tác giả dựng được hình tượng Hai, một người nông cần chất phác, giàu tình đối với hương đất nước, gắn bền chặt với cuộc kháng chiến trường của tộc. THÂN BÀI: phần đầu chuyện, thấy rất làng. Tình thiết nồng thắm của thể hiện niềm hào hãnh diện cái tính khoe làng hữu. Cuộc kháng chiến chống Pháp Cũng nhiêu người nông khác, luôn tưởng vào kháng chiến, vào lãnh đạo của Chủ tịch. tản nhưng muốn lại cùng với đội kích đào đường đắp bảo cái làng Dầu thân của mình. Đến hoàn cảnh đình bấn, thúc bách quá, cực chẳng mới rời làng tản mình “tản cũng kháng chiến”. làng rồi nhớ làng, tính nết phần thay đổi. nói cười, cáu gắt. Nỗi nhớ làng diết trong lòng của khiến cảm thấy buồn bực không yên. nhớ đường làng đến mái ngói, nhớ phòng thông tuyên truyền sáng sủa rộng rãi nhất vùng đến cái chòi phát thanh bằng ngọn tre, nhớ những ngày khởi nghĩa dồn dậpở làng đến những lúc cùng đào hào đắp chiến đấu… ÔngDoc24.vn cảm thấy lúc mình trẻ trung cùng, “cũng hát hỏng, bông phèng.” cùng với Càng nghĩ tưởng, nỗi nhớ càng dâng trào diết trong lòng những đợt sóng lòng dồn dập. “Chao nhớ làng. Nhớ cái làng quá!”. Niềm khuây khỏa lớn nhất của sang gian nhà bác Thứ nói chuyện được chợ, đến cái phòng thông tuyên truyền nghe tức kháng chiến… rồi một tình huống xảy làm tình nỗi nhớ làng của thử thách. đó, người đọc phát hiện ngoài tình cảm thiêng liếng dành cái làng chợ Dầu của mình còn một tình cảm khác thiêng liêng đại hơn. tình dất nước thể hiện tình cảm đối với kháng chiến, với Hồ… phòng thông tuyên truyền, lắng nghe cảm thấy trân trọng, hào trước những tấm gương hùng trong cuộc chiến. cảm thấy sướng đến từng khúc ruột trước những thắng lợi dồn dập của quân ta.,“ruột lên. quá!”. Ngay đó, nhận được cái những người tản làng Dầu đều trở thành Việt gian theo giặc “Việt gian thằng tịch ạ!”. Cảm giác bất ngờ, hụt hẫng khiến lão nghẹn lại, rân”, “rặn “giọng hẳn”. tủi nhục cúi gằm mặt xuống rồi đến nhà, không chịu đựng nổi, “nằm giường” “nhìn con, thân, nước tràn ra”. Những ngày tịếp, sống trong kịch triền miên. hãi trốn tránh một tội phạm, “một đông lại, cũng tiếng cười cũng chột cũng tưởng người đang “cái chuyện ấy”. thoáng nghe những tiếng Tây, Việt gian, nhông… nhà, thít.” Nỗi ảnh nặng nề, cảm giác xót, nhục nhã biến thành hãi thường xuyên trong lúc nghe cái ấy. kịch dâng đến đỉnh cao. đẩy vào trong tình cảnh tắc tuyệt vọng chủ nhà muốn đuổi đình “Thế tuyệt đường sinh sống!” giờ? Khắp nơi, “không Thắng Đài, Nam,