loading
back to top
Upload tài liệu trên DOC24 và nhận giải thưởng hàng tuần Tìm hiểu thêm
Chú ý: Các vấn đề liên quan đến học tập, hãy để lại bình luận trực tiếp trên trang để được phản hồi nhanh hơn phần hỗ trợ trực tuyến của facebook. Xin cảm ơn!

văn tả mẹ

Chia sẻ: hjdh@gmail.com | Ngày: 2016-10-02 21:22:29 | Trạng thái: Được duyệt

Chủ đề: văn mẫu lớp 6   

21
Lượt xem
0
Tải về





Bên trên chỉ là 1 phần trích dẫn trong tài liệu để xem hết tài liệu vui lòng tải về máy. văn tả mẹ

văn tả mẹ

văn tả mẹ




Tóm tắt nội dung

Mãi đến hôm nay, tôi mới tìm ra câu trả lời về mẹ. Đó là một ngày nắngđẹp, bầu trời xanh cao vời vợi, thỉnh thoảng những đám mây trắng bồngbềnh trôi qua. Nhưng tiếc thay tôi lại bị ốm. Tuy không nặng lắm, nhưngcũng đủ làm tôi phải nghỉ học. Mẹ rất lo lắng, đôi mắt trĩu buồn nhìn tôi.Đôi mắt mẹ vốn đã đẹp nay buồn lại càng đẹp hơn, ba tôi nói khi mẹ còntrẻ, ba bị hớp hồn cũng chỉ tại đôi mắt, đôi mắt nói lên tất cả. Từ sángđến giờ người tôi vẫn nóng hầm hập, tôi nằm như bất động. Mẹ vẫn ngồicạnh giường lấy khăn lạnh chườm cho tôi. Thỉnh thoảnh lại lấy tay rờlên trán xem tôi có còn nóng nữa hay không. Bàn tay ấm áp mềm mạicủa mẹ như truyền thêm sức sống cho tôi.Không khí nặng nề bao trùm khắp căn phòng. Thế rồi tôi từ từ mở mắt,mẹ mừng quá ôm chặt lấy tôi, đôi môi khẽ mỉm cười. Đôi lông mày lúcnãy nhíu lại nay giãn ra. Tôi biết rằng mẹ đã nhẹ nhõm phần nào. Mẹ nóirằng, mẹ xuống nấu cháo, giọng nói dịu dàng và trìu mến làm sao! Nólàm cho tôi cảm thấy đỡ mệt.Nhìn mẹ tất bật dưới bếp lo...

Nội dung tài liệu

Mãi đến hôm nay, tôi mới tìm ra câu trả lời về mẹ. Đó là một ngày nắngđẹp, bầu trời xanh cao vời vợi, thỉnh thoảng những đám mây trắng bồngbềnh trôi qua. Nhưng tiếc thay tôi lại bị ốm. Tuy không nặng lắm, nhưngcũng đủ làm tôi phải nghỉ học. Mẹ rất lo lắng, đôi mắt trĩu buồn nhìn tôi.Đôi mắt mẹ vốn đã đẹp nay buồn lại càng đẹp hơn, ba tôi nói khi mẹ còntrẻ, ba bị hớp hồn cũng chỉ tại đôi mắt, đôi mắt nói lên tất cả. Từ sángđến giờ người tôi vẫn nóng hầm hập, tôi nằm như bất động. Mẹ vẫn ngồicạnh giường lấy khăn lạnh chườm cho tôi. Thỉnh thoảnh lại lấy tay rờlên trán xem tôi có còn nóng nữa hay không. Bàn tay ấm áp mềm mạicủa mẹ như truyền thêm sức sống cho tôi.Không khí nặng nề bao trùm khắp căn phòng. Thế rồi tôi từ từ mở mắt,mẹ mừng quá ôm chặt lấy tôi, đôi môi khẽ mỉm cười. Đôi lông mày lúcnãy nhíu lại nay giãn ra. Tôi biết rằng mẹ đã nhẹ nhõm phần nào. Mẹ nóirằng, mẹ xuống nấu cháo, giọng nói dịu dàng và trìu mến làm sao! Nólàm cho tôi cảm thấy đỡ mệt.Nhìn mẹ tất bật dưới bếp lo nấu cháo cho tôi ăn, tôi càng hiểu rằng: Mẹlà người không thể thiếu được trong cuộc sống của tôi.Một ngày đẹp trời, tôi đã khỏe hẳn. Tôi đi lại đủng đĩnh giữa sân, nhìntrời, nhìn đất. Bỗng một chiếc lá vàng rụng bay lượn lờ rồi đáp xuốngđất. Tôi chợt nghĩ có khi nào mẹ tôi sẽ có ngày như chiếc lá vàng nàykhông? Tôi hoảng hốt: “Chầm chậm chút, thời gian ơi!”Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

0 Bình luận



Bạn cần đăng nhập mới có thể viết bình luận




Nhận thông tin qua email


Cập nhật tài liệu hay và mới tại doc24.vn qua email



Hỗ trợ trực tuyến