loading
back to top
Upload tài liệu trên DOC24 và nhận giải thưởng hàng tuần Tìm hiểu thêm
Chú ý: Các vấn đề liên quan đến học tập, hãy để lại bình luận trực tiếp trên trang để được phản hồi nhanh hơn phần hỗ trợ trực tuyến của facebook. Xin cảm ơn!

Văn mẫu lớp 10: Hóa thân thành An Dương Vương kể lại Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thuỷ

Chia sẻ: hoanggam | Ngày: 2016-10-12 12:30:16 | Trạng thái: Được duyệt

Chủ đề: văn mẫu lớp 10   

3234
Lượt xem
86
Tải về





Bên trên chỉ là 1 phần trích dẫn trong tài liệu để xem hết tài liệu vui lòng tải về máy. Văn mẫu lớp 10: Hóa thân thành An Dương Vương kể lại Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thuỷ

Văn mẫu lớp 10: Hóa thân thành An Dương Vương kể lại Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thuỷ

Văn mẫu lớp 10: Hóa thân thành An Dương Vương kể lại Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thuỷ




Tóm tắt nội dung
Doc24.vnVăn mẫu lớp 10: óa thân thành An Dương Vương kể lại Truyện An DươngVương và Mị Châu Trọng ThuỷBài văn mẫu 1Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, nếu cổ tích có “Tấm Cám”, truyện ngụngôn có “Thầy bói xem voi” thì truyền thuyết có “Ta và Mị Châu Trọng Thủy”. Truyềnthuyết là "nghệ thuật lựa chọn các sự kiện và nhân vật để xây dựng các hình tượng nghệthuật, phản ánh tập trung nhất lịch sử của địa phương, quốc gia, dân tộc... Nếu lịch sử cốgắng phản ánh chính xác các sự kiện và nhân vật, thì truyền thuyết lại quan tâm hơn đếnsự lay động tình cảm và niềm tin của người nghe sau những sự kiện và nhân vật đó." Đâycó thể xem là câu chuyện bi kịch đầu tiên trong văn học dân tộc, nó đã lấy đi không ítnước mắt cũng như sự căm phẫn của người đọc. Tuy nhiên, cũng chính vì thế mà ta đã rútra được bài học cho chính mình: đừng quá chủ quan, khinh thường địch mà chuốc lấythất bại. Truyền thuyết “Ta và Mị Châu, Trọng Thủy”, trích truyện “Rùa Vàng” trong“Lĩnh Nam chích quái”, đã nói...
Nội dung tài liệu
Doc24.vnVăn mẫu lớp 10: óa thân thành An Dương Vương kể lại Truyện An DươngVương và Mị Châu Trọng ThuỷBài văn mẫu 1Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, nếu cổ tích có “Tấm Cám”, truyện ngụngôn có “Thầy bói xem voi” thì truyền thuyết có “Ta và Mị Châu Trọng Thủy”. Truyềnthuyết là "nghệ thuật lựa chọn các sự kiện và nhân vật để xây dựng các hình tượng nghệthuật, phản ánh tập trung nhất lịch sử của địa phương, quốc gia, dân tộc... Nếu lịch sử cốgắng phản ánh chính xác các sự kiện và nhân vật, thì truyền thuyết lại quan tâm hơn đếnsự lay động tình cảm và niềm tin của người nghe sau những sự kiện và nhân vật đó." Đâycó thể xem là câu chuyện bi kịch đầu tiên trong văn học dân tộc, nó đã lấy đi không ítnước mắt cũng như sự căm phẫn của người đọc. Tuy nhiên, cũng chính vì thế mà ta đã rútra được bài học cho chính mình: đừng quá chủ quan, khinh thường địch mà chuốc lấythất bại. Truyền thuyết “Ta và Mị Châu, Trọng Thủy”, trích truyện “Rùa Vàng” trong“Lĩnh Nam chích quái”, đã nói lên chiến công của là vua Âu Lạc xây thành, chế nỏ, giữnước thành công và bi kịch tình yêu của Mị Châu gắn liền bi kịch mất nước của a. Trong buổi đầu dựng nước, đã rất có công với dân tộc. Ta cho xây thành Cổ Loavới hi vọng nhân dân sẽ được ấm no hạnh phúc. Việc xây thành mãi vẫn không thànhcông, ta bèn cầu trời phật, giữ cho tâm mình trong sạch. Điều đó đủ để thấy tâm huyết củata dành cho dân tộc là như thế nào. Nhờ sự giúp đỡ của sứ Thanh Giang cùng với tấmlòng yêu nước thương dân của ta, chỉ nửa tháng sau, thành đã được xây xong. Có lẽ ta đãvui mừng khôn xiết khi thấy điều đó. Ta còn lo cho vận mệnh đất nước khi tâm sự mốibăn khoăn lại bị Đà xâm chiếm với thần Kim Quy. Thần đã cho một cái vuốt. Ta đã làmthành nỏ, cái nỏ ấy có thể bắn ra hàng ngàn mũi tên chỉ trong một lần bắn (nhân dân gọi lànỏ thần). Nước Âu Lạc nhờ thế nên đã được sống trong thái bình thịnh trị. Ta thấy rằng aquả là một vị minh quân, một người biết nhìn xa trông rộng, biết lo trước những mối locủa thiên hạ.Nhưng cũng chính vì thế cũng đã hình thành tính tự mãn của ta Khi Đà sang cầuhôn, ta đã đồng gả con gái mình cho con trai Đà là Trọng Thủy. Cuộc hôn nhân giữa hainước vốn đã có hiềm khích là sự dự báo cho những mối hiểm họa về sau.Doc24.vn“Một đôi kẻ Việt người TàuNửa phần ân ái nửa phần oán thương”“Một đôi kẻ Việt người Tàu” lấy nhau như thế là một sự nguy hiểm khôn lường.Thế nhưng Ta không hề màng tới điều đó. Có lẽ ta chỉ mong hai nước sớm thuận hòa quacuộc hôn nhân này và nhân dân sẽ không phải chịu cảnh khổ đau. Nhưng ta không biếtđược, kẻ thù dù quỳ dưới chân ta thì chúng vẫn vô cùng nguy hiểm. Ta nghĩ cho dân, nghĩđến cái lợi trước mắt nhưng lại không nghĩ đến những điều nguy hiểm sắp đến. Vì thế, tađã đưa cả cơ đồ “đắm biển sâu”.Sự tự mãn là bạn đồng hành của thất bại. Có nỏ thần trong tay, Ta dường như đãnắm chắc phần thắng trong tay. Đỉnh điểm là lúc được báo Triệu Đà sang đánh chiếm thìta “vẫn điềm nhiên ngồi đánh cờ, cười mà nói rằng: ‘Đà không sợ nỏ thần sao?’” ta đãbước vào vết xe đổ của người xưa, để rồi lúc nguy cấp nhất, ta mới lấy nỏ thần ra bắn vàbiết là nỏ giả, liền dắt con gái bỏ chạy về phương Nam. Trong lúc cấp bách, ta chỉ biếtmỗi việc bỏ chạy chứ không còn cách đối kháng nào khác. Khi ra đến biển Đông, ta cònkhông nhận ra được đâu là giặc, ta chỉ ngửa mặt kêu “trời” mà không biết phải làm gì.Đến khi thần Rùa Vàng hiện lên và nói: “Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!” thì ta đã rútgươm chém con gái của mình. Hành động dứt khoát, không do dự ấy đã chứng minh ta làmột vị minh quân. Ta đặt việc nước lên trên việc nhà, không để việc riêng làm lung lay ýchí. Thần Rùa Vàng hay chính thái độ của nhân dân lao động đã bổ sung mọi khiếmkhuyết cho ta. Khi ta không xây được thành, thần hiện lên giúp đỡ, khi ta lo cho vận mệnhđất nước, thần cũng hết sức chỉ bào ta và lúc này, khi nguy cấp nhất, thần cũng hiện lên đểgiúp ông. Phải chăng đó là sự ngưỡng mộ, sự tha thứ cho một vị minh quân của nhân dân?Chi tiết “vua cầm sừng tê bảy tấc, Rùa Vàng rẽ nước dẫn vua đi xuống biển” đã chứngminh điều đó. Biển cả đã mở rộng tấm lòng đón ta về. Những con sóng trôi dạt vào bờ lạibị bật ra năm nào liệu có còn nhớ hình ảnh hai cha con tội nghiệp?Nếu như kì tích xây thành Cổ Loa là một chiến thắng vẻ vang mang tính huyềnthoại thì sự thất bại lần này của ta mang tính hiện thực sâu sắc. Và bi kịch nước mất nhàtan ấy xuất phát từ mối tình duyên của Mị Châu và Trọng Thủy. Mị Châu là con AnDương Vương, là vợ Trọng Thủy và là con dâu của Triệu Đà. Nàng rất ngây thơ, yêuDoc24.vnTrọng Thủy với một tình yêu trong sáng của con gái. Nàng đã trao cho Trọng Thủy tất cảtrái tim mình. Mấu chốt chính là lúc nàng chỉ cho Trọng Thủy xem nỏ thần. Nỏ thần là bímật quốc gia, là việc đại sự, thế mà nàng lại “vô tư” đến mức đưa cho Trọng Thủy xem.Nàng mê, ngu muội đến mức lầm lẫn giữa “tình nhi nữ” và “việc quân vương”. Còn gìđau xót hơn chăng? Nếu xét về khía cạnh một người vợ thì Mị Châu là một mẫu hình lítưởng cho chữ “tòng” thời ấy. Nhưng không chỉ là một người vợ, Mị Châu còn là côngchúa của nước Âu Lạc. Khi đã tráo được nỏ thần, Trọng Thủy biện cớ về thăm cha. Trướckhi đi, chàng nói với Mị Châu: “Tình vợ chồng không thể lãng quên, nghĩa mẹ cha khôngthể dứt bỏ. Ta nay trở về thăm cha, nếu như đến lúc hai nước thất hòa, Bắc Nam cáchbiệt, ta lại tìm nàng, lấy gì làm dấu?”. Câu nói đầy ẩn của Trọng Thủy thế mà Mị Châukhông nhận ra. Nàng yêu Trọng Thủy đến mức còn không thèm đặt ra câu hỏi tại sao hainước phải thất hòa, tại sao Bắc Nam phải cách biệt trong khi ta đã là “người một nhà”.Nàng chỉ hướng về hạnh phúc lứa đôi, mong đến ngày sum họp: “Thiếp phận nữ nhi, nếugặp cảnh biệt li thì đau đớn khôn xiết. Thiếp có áo gấm lông ngỗng thường mặc trênmình, đi đến đâu sẽ rứt lông mà rắc ngã ba đường để làm dấu, như vậy sẽ có thể cứuđược nhau”. Câu nói của Mị Châu là lời nói của một người vợ yêu chồng tha thiết. Nhưngnàng không biết rằng hành động của nàng đã cho Triệu Đà chiến thắng vua cha, choTrọng Thủy đuổi theo giết cha mình.“Lông ngỗng rơi trắng đường chạy nạnNhững chiếc lông không tự biết giấu mình”Khi bị giặc truy đuổi, Mị Châu đã mặc chiếc áo lông ngỗng trên mình. Chiếc áohóa trang lông ngỗng là trang phục của người phụ nữ Việt xưa trong những dịp lễ hội. Thếnhưng Mị Châu lại mặc nó vào lúc nguy cấp như thế này. Điều đó cho thấy nàng đã khôngcòn lí trí sáng suốt nữa. Mọi hành động của nàng đều bị tình cảm vợ chồng chi phối.Trước khi bị vua cha chém đầu, nàng đã nói: “Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịchmưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dốithì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù”. Nàng đã nhận ra được chântướng sự việc, rằng người nàng đã yêu, đã tin tưởng bấy lâu nay chỉ là kẻ lừa bịp. Cái chếtcủa Mị Châu là sự hóa thân không trọn vẹn, xác biến thành ngọc thạch, máu biến thànhDoc24.vnchâu ngọc. Điều đó cho thấy sự cảm thông của nhân dân ta với Mị Châu, một người đã“vô tình” đưa nước Việt vào một ngàn năm nô lệ.Không như cổ tích, cái kết luôn có hậu cho mọi người. Truyền thuyết buộc ta phảisuy ngẫm thật nhiều sau đó. Chúng ta phải biết đặt cái chung lên trên cái riêng, nhất làphải cảnh giác, đừng như ta “nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà”. Và trong tình yêu phảiluôn luôn sáng suốt, đừng nên lầm đường lạc lối để rồi phải trả một cái giá quá đắt nhưMị Châu. Truyện vừa mang tính triết lí vừa thấm đậm vị nhân sinh như Tố Hữu trong“Tâm sự” đã nói:“Vẫn còn đây pho tượng đá cụt đầuBởi đầu cụt nên tượng càng rất sốngCái đầu cụt gợi nhớ dòng máu nóngHai ngàn năm dưới đá vẫn tuôn tràoAnh cũng như em muốn nhắc Mị ChâuĐời còn giặc xin đừng quên cảnh giácNhưng nhắc sao được hai ngàn năm trướcNên em ơi ta đành tự nhắc mình”Bài văn mẫu 2Hôm nay, ta thành thật thú nhận tội lỗi của mình đã vô tình để xảy ra cho đất nướcnhân dân Âu Lạc một quộc chiến tranh mà đáng lẽ không thể có.Ta là An Dương Vương, vị vua đã xây nên thành cổ Loa bền vững và đã được thầnKim Quy trao tặng cái lẫy thần nên giữ được bình yên cho muôn dân. Lúc đó, Triệu Đàsang xâm lược nhiều lần nhưng hắn phải thất bại trước cái nỏ thần linh thiêng kì diệu ấy:Chỉ cần một mũi tên bắn ra là có biết bao quân sĩ gục ngã. Tức giận, hắn chờ đợi thời cơ;còn ta tự đắc trước những chiến công nên không dè dặt nghĩ đến những âm mưu hiểm độccủa Triệu Đà.Một ngày kia, một tên tâm phúc của Triệu Đà mang lễ vật đến xin cầu hòa. Ta nhậnlời ngay vì không muốn kéo dài binh đao khói lửa. Từ đó, hắn cho con trai là Trọng Thủysang lân la với con gái ta là Mị Châu. Trọng Thủy là chàng trai lịch lãm nên hắn dễ dànglấy được lòng cha con ta. Thế rồi, Triệu Đà chính thức mang lễ vật đến cầu hôn Mị ChâuDoc24.vncho Trọng Thụy. Đã từ lâu Mị Châu cũng phải lòng Trọng Thủy rồi nên ta không có lí dogì mà từ chối. Chúng cưới nhau và sống hết sức thuận hòa hạnh phúc. Nhưng đối với ta,Trọng Thủy có vẻ hơi khác thường.Một thời gian, Trọng Thủy xin phép về thăm cha rồi không bao lâu quay trở lại. Tacho quân bày yến tiệc và rót rượu cho Trọng Thủy nhưng hắn từ chối. Ngược lai, hắn lạimời ta uống liên tiếp đến nỗi ta say mèm chỉ thoáng thấy bóng hắn vụt qua rồi ta khôngbiết gì nữa. Đến khi tỉnh lại, ta thấy Trọng Thủy đang ngồi bên cạnh ta cung kính nói:– Thưa nhạc phụ, người đã khỏe chưa?– Ta khỏe rồi. Sao con không đến với Mị Châu? Ta thì thào.– Hiền thê đà có nô tì chăm sóc rồi! Hắn nhỏ nhẹ đáp.Ta lại nói tiếp:– Được rồi, con cứ đến thăm vợ con đi.Hắn kính cẩn chào:– Xin phép nhạc phụ, con đi.Tất cả những nghi ngờ trong ta từ trước đến nay đã tan biến hết. Đang sống yênvui, bất ngờ Trọng Thủy lại xin về nước khiến Mị Châu buồn bã vô cùng. Chỉ mấy ngàysau, Triệu Đà ùn ùn kéo đại quân sang. Ta ngạc nhiên quá, nhưng tin tưởng vào nỏ thầnnên vẫn ung dung ngồi đánh cờ chờ quàn giặc đến gần thành rồi bắn luôn. Không ngờ, nỏthần hết hiệu nghiệm mà quân thù đang đi vào thành. Vừa hoảng sợ và thắc mắc ta khônghiểu nổi lí do nào mà nỏ thần không còn ứng nghiệm nữa. Cuối cùng trước tình thế cấpbách ta cùng Mị Châu lên ngựa tháo chạy về phía đông. Nhưng chạy đến đâu cũng nghetiếng reo hò quân giặc đuổi theo. Cùng đường, ta hướng mắt về phía biển khơi gọi thầnKim Quy cứu giúp. Bỗng thần nổi lên và dõng dạc nói: “Giặc sau lung nhà vua đó!".Ta quay lại nhìn thì chỉ có Mị Châu với chiếc áo lông ngỗng đã trụi cả lông. Tachợt hiểu ra tất cả. Thì ra bọn giặc dò theo dấu lông ngồng để đến được đây. Và cũngchính Mị Nương, đứa con gái thơ ngây của ta đã vô tình tiết lộ bí mật quốc gia cho têngián điệp Trọng Thủy cho nên ta mới có ngày này. Quá tuyệt vọng, không còn con đườngnào khác ta rút gươm ra chém chết Mị Châu rồỉi tự tử. Nhưng thần Kim Quy lại rẽ mặtnước cho ta đi xuống biển.Doc24.vnĐây là câu chuyện sự thật của đời ta, của vua An Dương Vương đã không cảnhgiác trước kẻ thù nên cơ nghiệp bị sụp đổ. Ta mong rằng những kẻ kế vị sau này xem đâylà bài học xương máu mà giữ mình.Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

0 Bình luận



Bạn cần đăng nhập mới có thể viết bình luận




Nhận thông tin qua email


Cập nhật tài liệu hay và mới tại doc24.vn qua email



Hỗ trợ trực tuyến