loading
back to top
Upload tài liệu trên DOC24 và nhận giải thưởng hàng tuần Tìm hiểu thêm
Chú ý: Các vấn đề liên quan đến học tập, hãy để lại bình luận trực tiếp trên trang để được phản hồi nhanh hơn phần hỗ trợ trực tuyến của facebook. Xin cảm ơn!

Phân tích hình tượng con Sông Đà trong tùy bút Người lái đò Sông Đà của Nguyễn Tuân

Chia sẻ: dethithu | Ngày: 2016-11-23 07:49:08 | Trạng thái: Được duyệt

Chủ đề: văn mẫu lớp 12   

20
Lượt xem
2
Tải về





Bên trên chỉ là 1 phần trích dẫn trong tài liệu để xem hết tài liệu vui lòng tải về máy. Phân tích hình tượng con Sông Đà trong tùy bút Người lái đò Sông Đà của Nguyễn Tuân

Phân tích hình tượng con Sông Đà trong tùy bút Người lái đò Sông Đà của Nguyễn Tuân

Phân tích hình tượng con Sông Đà trong tùy bút Người lái đò Sông Đà của Nguyễn Tuân




Tóm tắt nội dung
Phân tích hình tượng con Sông Đà trong tùy bút “Người lái đò Sông Đà” củaNguyễn TuânDàn ýI. Mở bài:- Là một nhà văn tài hoa, độc đáo, Nguyễn Tuân thích miêu tả những cái gì dữ dội,mãnh liệt hoặc đẹp một cách tuyệt đỉnh. Những trang viết hay nhất của ông thườnglà những trang tả đèo cao, vực sâu, thác nước …- Nguyễn Tuân yêu thiên nhiên tha thiết, ông có nhiều phát hiện tinh tế về vẻ đẹpcủa núi sông, cỏ cây trên đất nước mình. Bút kí Người lái đò sông Đà đã thể“ ”hiện đậm nét phong cách Nguyễn Tuân. Cảm hứng về dòng sông Đà hung bạo và“trữ tình chảy trên trang văn của Nguyễn Tuân biến vùng sông nước ấy thành một”hình tượng nghệ thuật đặc sắc.II. Thân bài:1. Khái quát:- Người lái đò sông Đà rút từ tập tùy bút Sông Đà của Nguyễn Tuân.“ ” “ ”- Tác phẩm là kết quả của nhiều dịp ông đến với Tây Bắc trong thời kỳ khángchiến chống Pháp, đặc biệt là kết quả của chuyến đi thực tế Tây Bắc năm 1958.- Nguyễn Tuân đến với nhiều vùng khác nhau, sống với...
Nội dung tài liệu
Phân tích hình tượng con Sông Đà trong tùy bút “Người lái đò Sông Đà” củaNguyễn TuânDàn ýI. Mở bài:- Là một nhà văn tài hoa, độc đáo, Nguyễn Tuân thích miêu tả những cái gì dữ dội,mãnh liệt hoặc đẹp một cách tuyệt đỉnh. Những trang viết hay nhất của ông thườnglà những trang tả đèo cao, vực sâu, thác nước …- Nguyễn Tuân yêu thiên nhiên tha thiết, ông có nhiều phát hiện tinh tế về vẻ đẹpcủa núi sông, cỏ cây trên đất nước mình. Bút kí Người lái đò sông Đà đã thể“ ”hiện đậm nét phong cách Nguyễn Tuân. Cảm hứng về dòng sông Đà hung bạo và“trữ tình chảy trên trang văn của Nguyễn Tuân biến vùng sông nước ấy thành một”hình tượng nghệ thuật đặc sắc.II. Thân bài:1. Khái quát:- Người lái đò sông Đà rút từ tập tùy bút Sông Đà của Nguyễn Tuân.“ ” “ ”- Tác phẩm là kết quả của nhiều dịp ông đến với Tây Bắc trong thời kỳ khángchiến chống Pháp, đặc biệt là kết quả của chuyến đi thực tế Tây Bắc năm 1958.- Nguyễn Tuân đến với nhiều vùng khác nhau, sống với bộ đội, thanh niên xungphong, công nhân cầu đường và đồng bào các dân tộc. Thực tiễn xây dựng cuộcsống mới đã đem lại cho nhà văn nguồn cảm hứng sáng tạo.- Đến với những tác phẩm của Nguyễn Tuân là ta đang đến với một tâm hồn vôcùng phong phú, với những phát hiện hết sức tinh tế, độc đáo về quê hương.Nguyễn Tuân là một nhà văn yêu nước, giàu lòng tự hào dân tộc. Tình yêu nước ấycũng chính là tình yêu thiên nhiên tha thiết. Khám phá về sông Đà dòng chảy dữ–dội của núi rừng Tây Bắc là một thành công đặc sắc của ông. Chỉ có N.T mớikhông nhọc công dò đến ngọn nguồn lạch sông, truy tìm đến tận nơi gốc tích khaisinh ra sông Đà, để biết chỗ phát nguyên của nó thuộc huyện Cảnh Đông và thoạtkì thủy, dòng sông mang những cái tên Trung Hoa khá thơ mộng: Li Tiên, Bả BiênGiang. Cũng chưa có nhà văn nào trước N.T có thể kể tên vanh vách 50/73 conDoc24.vnthác lớn nhỏ nằm lô nhô suốt một dải sông từ Lai Châu về đến chợ Bờ. Cũngkhông có ai như Nguyễn, để có thể hạ bút viết đúng câu về màu sắc nước sôngĐà đã phải có mấy lần bay ngang qua miền sông ấy. Dòng sông Đà trong cảmnhận của nhà văn có hai nét tính cách đối lập: hung bạo và trữ tình.2. Phân tích:a. Sông Đà hung bạo:- Vách đá đá bờ sông dựng vách thành và những bức thành vách đá cao chẹt chặt“ ”lấy lòng sông hẹp. Cái hẹp của lòng sông tác giả tả theo đủ cách:+ Mặt sông chỗ ấy chỉ lúc đúng ngọ mới có mặt trời“ ”+ Con hổ con nai có thể vọt qua sông, và chỉ can nhẹ tay thôi cũng có thể ném hònđá từ bờ bên này qua bên kia vách…+ Ngồi trong khoang đò qua quãng ấy, đang mùa hè cũng thấy lạnh, cảm thấy“mình như đứng hè một cái ngõ mà ngóng vọng lên một cái khung cửa sổ nàotrên cái tầng nhà thứ mấy nào vừa tắt phụt đèn điện”-> So sánh vừa chính xác, tinh tế, vừa bất ngờ và lạ lùng. Cảm giác như N.T luônlục lọi đến tận kiệt cùng cái kho ấn tượng nay ăm ắp để tìm cho được một cách nóicó thể làm kinh động hồn trí con người.- Gió trên sông Đà: Dài hàng cây số nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió, cuồn“cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm -> bằng lối viết tài hoa, những câu văn diễn…”đạt theo kiểu móc xích, cấu trúc câu trùng điệp, gợi hình ảnh con sông Đà cuồngnộ, dữ dằn như lúc nào cũng muốn tiêu diệt con người.- Những hút nước quãng Tà Mường Vát: nước đây thở và kêu như cửa cống“cái bị sặc chỗ giếng nước sâu ặc ặc lên những cái hút nước lôi tuột bè gỗ” “ …”xuống hoặc hút những chiếc thuyền xuống rồi đánh chúng tan xác -> Lối so sánh”độc đáo khiến con sông Đà không khác gì loài thủy quái với những tiếng kêu ghêrợn như muốn khủng bố tinh thần và uy hiếp con người.- Âm thanh thác nước sông Đà:+ Nguyễn Tuân như một nhạc trưởng đang điều khiển một dàn giao hưởng chơithật hùng tráng bài ca của gió thác xô sóng đá.Doc24.vn+ Ban đầu tác giả mới để cất lên khúc như đang oán trách van xin khiêu“ ” “ ” “khích giọng gằn mà chế nhạo Thế rồi bất ngờ âm thanh được phóng to hết cỡ,” “ ”các nhạc khí bừng bừng thét lên khúc nhạc của một thiên nhiên đang đỉnh điểmcủa một cơn phấn khích mạnh mẽ và man dại: nó rống lên như tiếng một ngàn“con trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa nổ lửa rừng lửa cùng…gầm thét với đàn trâu da cháy bùng bùng -> Sự liên tưởng vô cùng phong phú,…”âm thanh của thác nước sông Đà được Nguyễn Tuân miêu tả không khác gì âmthanh của một trận động rừng, động đất hay nạn núi lửa thời tiền sử. Lấy lửa để tảnước, lấy rừng để tả sông, N.T quả là đã chơi ngông lắm trong nghệ thuật.- Bằng thủ pháp nhân hóa, người đọc nhận ra từng sắc diện người trong nhữnghình thù đá vô tri. Nguyễn Tuân đã dùng sức mạnh điêu khắc của ngôn từ để thổihồn vào từng thớ đá: Cả một chân trời đá mặt hòn nào trông cũng ngỗ“ … “ngược nhăn nhúm méo mó -> Những hòn đá vô tri vô giác nhưng qua cái” “ ” “ ”nhìn của Nguyễn Tuân chúng mang vẻ du côn của thiên nhiên hoang dại và hungdữ với ba trùng vi thạch trận.+ Trùng vi thạch trận thứ I: Bọn đá đứa thì hất hàm đứa thì thách thức mặt“ ” “ ” “nước hò la ùa vào bẻ gãy cán chèo sóng nước đá trái, thúc gối vào bụng vào” “hông thuyền”…+ Trùng vi thạch trận thứ II: Sông nước bài binh bố trận khắp nơi, tăng nhiều cửatử, cửa sinh nằm phía hữu ngạn…+ Trùng vi thạch trận thứ III: Sông Đà sắp đặt bên phải bên trái đều là luồng chết,luồng sống ngay giữa.-> Con sông Đà hung bạo, tàn ác không khác gì kẻ thù số một của con người .“ ”Nhưng cũng chính từ hình ảnh con sông ấy lại là kẻ tôn vinh tài năng nghệ thuậttài hoa, tài tử và cực kì uyên bác của một ngòi bút số một về thể loại tùy bút VN.b. Sông Đà trữ tình:–- Dòng sông Đà không chỉ có những dòng thác hùm beo đang hồng hộc tế manh“trên sông đá mà nó còn là bức tranh thủy mặc vương vấn lòng người. Từ trên tàu”bay nhìn xuống con sông Đà tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc, chân tóc“Doc24.vnẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban, hoa gạo …”- Màu sắc dòng sông thay đổi theo mùa:+ Mùa xuân xanh màu ngọc bích khác với sông Gâm, sông Lô màu xanh canh“ ” “hến .”+ Mùa thu nước sông lừ lừ chín đỏ như da mặt một người bầm đi vì rượu bữa “ …”-> Sông Đà mỗi mùa mang một vẻ đẹp riêng, quyến rũ và tình tứ.- Đến với sông Đà, hăm hở, say mê đến nỗi tác giả như thấy mình như đang sắp“đổ ra sông Đà Nguyễn Tuân nhìn sông Đà như một cố nhân với những cảnh quan”hai bên bờ cực kì gợi cảm: lá non nhú trên những nương ngô, những con hươungẩng đầu nhung khỏi áng cỏ sương “ ” …- Dòng sông Đà như gợi những nỗi niềm sâu thẳm trong lịch sử đất Việt: Bờ sông“hoang dại như một bờ tiền sử. Bờ sông hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích tuổixưa lặng tờ như từ Lí, đời Trần, đời Lê .… “ ”-> Nguyễn Tuân say mê miêu tả dòng sông với tất cả sự tinh tế của cảm xúc, vàbằng một tình yêu thiết tha thiên nhiên đất nước. Lòng ngưỡng mộ, trân trọng,nâng niu tự hào về một dòng sông, một ngọn thác, một dòng chảy đã tạo nênnhững trang văn đẹp hiếm có Nguyễn Tuân xứng đáng là một cây bút tài hoa bậc–nhất của nền văn học Việt Nam.III. Kết bài:Phong cách Nguyễn Tuân độc đáo và phong phú. tùy bút Người lái đò sông“Đà chúng ta thấy phong cách giá trị của ông thể hiện rõ nhất là sự nhọn sắc của”giác quan nghệ sĩ đi đôi với một kho chữ nghĩa giàu có và đầy màu sắc, lối văn rấtmực tài hoa. Dòng sông Đà hung bạo và trữ tình chảy mãi trong dòng văn học“ ”nước nhà như niềm yêu mến và tự hào về cỏ cây sông núi quê hương của nhà vănNguyễn Tuân.Bài tham khảo 1Bằng phong cách nghệ thuật độc đáo: uyên bác, tài hoa, không quản nhọcnhằn để cố gắng khai thác kho cảm giác và liên tưởng phong phú, bộn bề nhằmtìm cho ra những chữ nghĩa xác đáng nhất, có khả năng lay động người đọc nhiềuDoc24.vnnhất, Nguyễn Tuân đã sáng tác được rất nhiều tác phẩm có giá trị lớn, trong đó cósông Đà, một thành quả nghệ thuật đẹp đẽ mà tác giả thu hoạch được trong chuyếnđi tới vùng Tây Bắc tổ quốc xa xôi, rộng lớn. Ông đã tìm được cái chất vàng củathiên nhiên cùng thứ vàng mười đã qua thử lửa được thể hiện trong thiên tùy bút“người lái đò Sông Đà” mà con sông Đà với sự hung bạo, trữ tình và thơ mộng củanó đã được tác giả miêu tả thật tài hoa.Sông Đà bắt nguồn từ huyện Cảnh Đông, tỉnh Vân Nam (Trung Quốc), đi quamột vùng núi ác, đến gần nửa đường xin nhập quốc tịch Việt Nam. Sông có tổngcộng 73 con thác dữ và có tổng chiều dài là 983 km. Qua cái nhìn của NguyễnTuân, con sông Đà trở nên có tính cách phong phú, phức tạp, như một cố nhân“lắm bệnh lắm chứng, chốc dịu dàng đấy, rồi chốc lại bẳn tính và gắt gỏng thác lũngay đấy”.Sông Đà hung bạo, lắm thác nhiều ghềnh: “Đường lên Mường Lễ bao xa –Trăm bảy cái thác, trăm ba cái ghềnh” (Ca dao) và cái hung bạo ấy còn được thểhiện qua dòng chảy ngỗ ngược của nó: “Chúng thủy giai đông tẩu Đà giang độcbắc lưu”, một dòng chảy riêng, không khuôn mình vào lẽ thường. Vẻ nguy hiểmcủa sông không chỉ được thể hiện qua thác nghềnh mà đó còn là “đá bờ sông, dựngvách thành, mặt sông chỗ ấy chỉ lúc đúng ngọ mới có mặt trời. Có vách đá thànhchẹt lòng Sông Đà như một cái yết hầu. Đứng bên này bờ nhẹ tay ném hòn đá quabên kia vách. Có quãng con nai con hổ đã có lần vọt từ bờ này sang bờ kia. Ngồitrong khoang đò qua quãng ấy, đang mùa hè mà cũng thấy lạnh, cảm thấy mìnhnhư đứng hè một cái ngõ mà ngóng vọng lên một khung cửa sổ nào trên cái tầngnhà thứ mấy nào vừa tắt phụt đèn điện”. Bằng nghệ thuật so sánh độc đáo, NguyễnTuân đã cho thấy sự nguy hiểm của dòng sông, một nơi hẹp như thế mà lưu tốcdòng nước vốn nhanh bây giờ lại trở nên xiết vô cùng. Cứ thử tưởng tượng conthuyền nào mà kẹt vào cái khe ấy thì tiến không được, lùi cũng không xong chỉchờ sóng nước và đá đập cho tan xác mà thôi.Cũng như “quãng mặt ghềnh Hát Loóng, dài hàng cây số nước xô đá, đá xôsóng, sóng xô gió, cuồn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm như lúc nào cũng đòi nợDoc24.vnxuýt bất cứ người lái đò Sông Đà nào tóm được qua quãng đấy”. Bằng kết cấutrùng điệp, tác giả đã làm rõ sự nguy hiểm của con sông hung dữ, sẵn sàng lấy đitính mạng bất cứ tay lái nào khinh suất.Những cái hút nước quãng Tà Mường Vát phía dưới Sơn La lại ghê rợn hơnnữa. “Nước đây thở và kêu như cửa cống cái bị sặc. Trên mặt cái hút xoáy títđáy, cũng đang quay lừ lừ những cánh quạ đàn. Không thuyền nào dám men gầnnhững cái hút nước ấy, thuyền nào qua cũng chèo nhanh để lướt quãng sông, nhưlà tô sang số ấn ga cho nhanh để vút qua một quãng đường mượn cạp ra ngoài bờvực. Chèo nhanh và tay lái cho vững mà phóng qua cái giếng sâu, những cái giếngsâu nước ặc ặc lên như vừa rót dầu sôi vào. Có những thuyền đã bị cái hút nó hútxuống, thuyền trồng ngay cây chuối ngược rồi vụt biến đi, bị dìm và đi ngầm dướilòng sông đến mươi phút sau mới thấy tan xác khuỷnh sông dưới”. Thật lànhững cái bẫy ghê sợ, chết người!Tiếng thác réo nghe càng ghê sợ hơn! “Như là oán trách gì, rồi lại như là vanxin, rồi lại như là khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo. Tiếng thác rống như tiếngmột ngàn con trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa nổ lửa, đangphá tuông rừng lửa, rừng lửa cùng gầm thét với đàn trâu da cháy bùng bùng”.Bằng nghệ thuật so sánh, nhân hóa tài ba cùng những liên tưởng “rất đắt”, NguyễnTuân đã cho thấy một cảnh tượng thác nước hùng vĩ, nguy hiểm vô cùng. Lần đầutiên trong thơ văn có người lại dùng lửa để miêu tả nước, hai nguyên tố có sức hủydiệt rất lớn lại luôn tương khắc với nhau, có nước thì không có lửa, ngược lại, cólửa thì không có nước. Vậy mà Nguyễn Tuân đã làm được điều đó. Ông quả là mộtnghệ sĩ bậc thầy!Phối hợp với sóng nước với tiếng thác ầm ầm là “sóng bọt đã trắng xóa cả mộtchân trời đá. Đá đây từ ngàn năm vẫn mai phục hết trong lòng sông. Mặt hòn đánào trông cũng ngỗ ngược, hòn nào cũng nhăn nhúm méo mó hơn cả cái mặt nướcchỗ này”. Sông Đà đã giao việc cho mỗi hòn, để chúng phối hợp lại thành ba trùngvi nguy hiểm:Trùng vi thứ nhất: Sông Đà bày ra năm cửa trận, có bốn cửa tử, một cửa sinh,Doc24.vncửa sinh nằm lập lờ phía tả ngạn sông. Hàng tiền vệ, có hai hòn canh một cửa đátrông như là sơ hở, thực chất chúng đóng vai trò dụ chiếc thuyền vào tuyến giữa.Ở trùng vi thứ nhất này sóng nước đóng vai trò chính để tiêu diệt chiếc thuyền.Vừa vào trận địa, chúng tấn công chiếc thuyền tới tấp: “Mặt nước hò la vang dậyquanh mình, ùa vào mà bẻ gãy cán chèo võ khí trên cánh tay mình. Sóng nước nhưthể quân liều mạng vào sát nách mà đá trái mà thúc gối vào bụng và hông thuyền.Có lúc chúng đội cả thuyền lên. Nước bám lấy thuyền như đô vật túm thắt lưngông đò đòi lật ngửa mình ra giữa trận nước vang trời thanh la bão nạt. Sóng thácđã đánh đến miếng đòn hiểm độc nhất, cả cái luồng nước vô sở bất chí ấy bóp chặtlấy hạ bộ người lái đò”.Vượt qua trùng vây thứ nhất, ông lái đò phải đương đầu với trùng vây thứ hai:“Tăng thêm nhiều cửa tử để đánh lừa con thuyền vào, và cửa sinh lại bố trí lệchqua phía bờ hữu ngạn. Dòng thác hùm beo hồng hộc tế mạnh trên sông đá đánhkhuýp quật vu hồi chiếc thuyền”. Tại trận chiến đánh giáp lá cà này, chúng quyếtsinh quyết tử với ông lái đò. Khi chiếc thuyền đã vượt qua, bọn sóng nước cửa tử“vẫn không ngớt khiêu khích, mặc dầu cái thằng đá tướng đứng chiến cửa vào đãtiu nghỉu cái mặt xanh lè thất vọng”. Đúng là bọn đá sóng nước hiểm độc!Đến trùng vi thứ ba: Ít cửa hơn, bên phải bên trái đều là luồng chết cả. Cáiluồng sống chặng ba này lại ngay giữa bọn đá hậu vệ của con thác. Tại đâynhững boong-ke chìm và pháo đài đá nổi đầu chân thác phải đánh tan cái thuyền.Làm ta liên tưởng đến một trận đấu bóng quyết liệt. Chiếc thuyền như một cầu thủphải phóng thẳng, chọc thủng cửa giữa, vút, vút, cửa ngoài, cửa trong, lại cửatrong cùng, và như một mũi tên tre xuyên nhanh qua hơi nước, vừa xuyên đượcvừa tự động lái được lượn được, tiến về phía khung thành và cuối cùng đã hếtthác. Trận bóng đã thắng lợi về phe người lái đò tài ba với “tay lái ra hoa”.Qua đó, ta thấy con Sông Đà như một loài thủy quái, hung hăng, bạo ngượcbiết bày thạch trận, thủy trận hòng tiêu diệt thuyền bè trên dòng nước của nó, mộtthứ thiên nhiên Tây Bắc với “diện mạo và tâm địa một thứ kẻ thù số một”. Consông mà “hằng năm và đời đời kiếp kiếp làm mình làm mẩy với con người TâyDoc24.vnBắc và phản ứng giận dỗi vô tội vạ với người lái đò Sông Đà”. Chẳng thế mà sôngĐà được gắn với câu đồng dao thần thoại Sơn Tinh Thủy Tinh “Núi cao sông hãycòn dài Năm năm báo oán đời đời đánh ghen”.Sông Đà đâu chỉ lắm thác nhiều ghềnh đầy hiểm nguy cho người lái đò mà cònđậm nét thơ mộng, trữ tình: “Con Sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữtình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạotháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân”. Một cách so sánh tàihoa, phong tình. Nước Sông Đà còn thay đổi theo mùa, trong đó đẹp nhất là mùaxuân và mùa thu: “Mùa xuân dòng xanh ngọc bích, chứ nước Sông Đà không xanhmàu xanh canh hến của Sông Gâm Sông Lô. Mùa thu nước Sông Đà lừ lừ chín đỏnhư da mặt một người bầm đi vì rượu bữa, lừ lừ cái màu đỏ giận dữ một ngườibất mãn bực bội gì mỗi độ thu về”.Con Sông Đà gợi cảm với vẻ đẹp của nắng tháng ba Đường thi “Yên hoa tamnguyệt há Dương Châu”, làm cho người đi rừng dài ngày “vui như thấy nắng giòntan sau kì mưa dầm, vui như nối lại chiêm bao đứt quãng”.Sông Đà còn có những quãng, những không gian, những cảnh sắc đầy thơmộng: “Cảnh ven sông đây lặng tờ. Hình như từ đời Lí đời Trần đời Lê, quãngsông này cũng lặng tờ đến thế mà thôi”. Có những cảnh hoang vu, hoang sơ đến kìlạ: “Bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử. Bờ sông hồn nhiên như một nỗi niềmcổ tích tuổi xưa”. Cảnh sông Đà còn là “những nương ngô nhú lên những lá ngônon đầu mùa, những cỏ gianh đồi núi đang ra những nõn búp. Một đàn hươu cúiđầu ngốn cỏ gianh đẫm sương đêm”. Trong lúc đang thưởng thức cảnh sắc thiênnhiên thơ mộng và tuyệt đẹp như thế, nhà văn bỗng cảm thấy“thèm được giật mìnhvì một tiếng còi xúp-lê của một chuyến xe lửa đầu tiên đường sắt Phú Thọ YênBái Lai Châu”, muốn được đánh thức bởi sự hiện diện của con người. Thiênnhiên tuy đẹp đấy nhưng hoang sơ, “tịnh không một bóng người”, “một nương ngônhú lên mấy lá ngô non đầu mùa” mà không có ai chăm sóc, mà dường như từ đờiLí đời Trần đời Lê, quãng sông này cũng vắng lặng như thế mà thôi. Thật buồn tẻ!Từ quá khứ nhà văn trở về với hiện tại và hướng tới tương lai đẹp đẽ. Đất đai ởDoc24.vnđây sẽ có con người khai phá, đường xá sẽ được mở, những ngôi làng thị trấn sẽđược mọc lên, khắp nơi đều đầy ắp tiếng cười nói của mọi người. Rõ ràng cảnh vậtnếu không có con người thì vẫn chỉ là hoang sơ, tẻ nhạt mà thôi! Đang mộng mơbên cảnh sông Đà, Nguyễn Tuân có mối giao cảm kì lạ với loài vật: “Con hươu thơngộ ngẩng đầu nhung khỏi ánh cỏ sương, chăm chăm nhìn tôi lừ lừ trôi trên mộtmũi đò. Hươu vểnh tai, nhìn tôi không chớp mắt mà như hỏi tôi bằng cái tiếng nóiriêng của con vật lành: Hỡi ông khách sông Đà, có phải ông cũng vừa nghe thấymột tiếng còi sương?”. đây dường như là con vật hỏi người hay chính là ngườiđang say trong cảnh mộng mà tự hỏi mình. Cảnh sông Đà thơ mộng là thế, cónhững khoảng lặng diệu kì khiến con người ta rơi vào cảm giác thần tiên để rồitiếng đập nước của ”đàn cá dầm xanh quẫy vọt lên mặt sông bụng trắng như bạcrơi thoi đuổi mất đàn hươu vụt biến” đánh thức người đang mộng. Nguyễn Tuânđã dùng cái động để tả thật tài tình cái tĩnh lặng kì diệu. Trở về với thực tại, lênhđênh trên dòng nước xanh ngọc đẹp đẽ, phẳng lặng, nhà thơ có sự đồng điệu trongcảm xúc về sông Đà như Tản Đà khi trước: “Dải sông đà bọt nước lênh bênh –Bao nhiêu cảnh bấy nhiêu tình” của “một người tình nhân chưa quen biết”. Consông Đà như một sinh vật có linh hồn, dòng nước trôi lững lờ “như nhớ thươngnhững hòn đá thác xa xôi để lại trên thượng nguồn, như đang lắng nghe nhữnggiọng nói êm êm của người xuôi”. Con sông trở nên hiền hòa và thơ mộng, nó“trôi những con đò mình nở chạy buồm vải nó khác hẳn những con đò đuôi én thắtmình dây cổ điển trên dòng trên”.Bằng tình yêu thiên nhiên đất nước kết hợp với ngôn từ độc đáo, tài hoa,Nguyễn Tuân đã tái hiện lên một khung cảnh Tây Bắc thật hùng vĩ mà cũng thậttrữ tình, làm ta thêm tự hào về núi sông Tổ quốc nguy nga, tráng lệ. Sông Đà quảlà một quà tặng vô giá của thiên nhiên là một công trình nghệ thuật tuyệt vời củabậc thầy tùy bút Nguyễn Tuân.Bài tham khảo 2Ôi những dòng sông bắt nước từ đâuMà khi về đến Đất Nước mình thì bắt đầu lên câu hátDoc24.vnNgười đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thácGợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi...(Đất Nước- Nguyễn Khoa Điểm)Tổ quốc ta có trăm núi nghìn sông hùng vĩ. Có biết bao vần thơ đẹp viết vềsông núi quê hương. Đoạn thơ trên đây gợi lên trong lòng ta tình yêu sông núi.Trong đó có Đà Giang, mà người xưa đã ngợi ca:Chúng thủy giai đông tầu,Đà Giang độc bắc lưu.Sông Đà ngày nay đã cho nhân dân ta nguồn thủy điện to lớn, đã đem ánh sángđến mọi miền đất nước thân yêu gần xa. Cách đây gần năm mươi năm (1960), nhàvăn Nguyễn Tuân đã viết tác phẩm Sông Đà ca ngợi cảnh sắc thiên nhiên tráng lệkì thú, con người Tây Bắc có bao phẩm chất cao quý, đáng yêu. Bài tùy bút Ngườilái đò Sông Đà là một trong số 15 bài của tác phẩm Sông Đà, là một “tờ hoa”,“trang hoa" đích thực. Nó đã thể hiện một cách tuyệt đẹp phong cách nghệ thuậtcủa Nguyễn Tuân: uyên bác, tài hoa, độc đáo. Bên cạnh hình ảnh ông lái đò là hìnhtượng con sông Đà được Nguyễn Tuân nói đến với tất cả tình yêu sông núi quêhương.Sông Đà hùng vĩ, vừa hung dữ, vừa thơ mộng. Nguyễn Tuân coi Sông Đà nhưmột “cố nhân”, một cố nhân “chốc dịu dàng đấy, rồi chốc lại bẩn tính và gỏng tháclủ ngay đấy”.Sông Đà hung bạo lắm thác nhiều ghềnh: “Đường lên Mường Lễ bao xa bảycái thác, trăm ba cái ghềnh” (Ca dao). Nguyễn Tuân như một nhà thám hiểm dulịch đi xa biết nhiều, đến sơn cùng thủy tận cho ta biết Ly Tiên và Bả Biên Gianglà hai cái tên xa xưa của Đà Giang. Ông kể cho ta biết rằng trăm con thác dữ,những cái tên là lạ hay hay: thác Em, thác Giăng, Mỏ Tôm, Mỏ Năng, Suối Hoa,Hót Gió, Hát Loóng, thác Tiếu... Nhà văn cho biết từ thác Tiếu trở xuống, sông Đàêm ả, bình yên, vì thế đồng bào Thái mới có tục ngữ: “Qua thác Tiếu trải chiếu mànằm”.Ở phía trên trung lưu sông Đà. đôi bờ vách đá dựng thành cao vút. Lòng sôngDoc24.vnTrên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

0 Bình luận



Bạn cần đăng nhập mới có thể viết bình luận




Nhận thông tin qua email


Cập nhật tài liệu hay và mới tại doc24.vn qua email



Hỗ trợ trực tuyến