loading
back to top
Upload tài liệu trên DOC24 và nhận giải thưởng hàng tuần Tìm hiểu thêm
Chú ý: Các vấn đề liên quan đến học tập, hãy để lại bình luận trực tiếp trên trang để được phản hồi nhanh hơn phần hỗ trợ trực tuyến của facebook. Xin cảm ơn!

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 34

Chia sẻ: ngocdachau@gmail.com | Ngày: 2016-11-13 17:46:19 | Trạng thái: Được duyệt

Chủ đề: nhân cách của người thầy    Bài thơ tri ân thầy cô   

17
Lượt xem
0
Tải về





Bên trên chỉ là 1 phần trích dẫn trong tài liệu để xem hết tài liệu vui lòng tải về máy. Bài văn tri ân thầy cô- bài số 34

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 34

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 34




Tóm tắt nội dung

hân cách của người thầy là sức mạnh có ảnh hưởng to lớn đối với học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng bất kì cuốn sách giáp khoa nào bất kì câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kì một hệ thống khen thưởng hay trách phạt nào khác Usinxki. Nhà giáo là những người '' lái đò '' đưa thế hệ trẻ '' cập bến tương lai ''. Nhà giáo cũng không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn. Có lẽ trong cuộc đời củamỗi con người, ai cũng có một người thầy hay người cô mà mình kính trọng, tin yêu. Tôi cũng vậy, dù chỉ mới hai tháng không phải xuyên suốtcuộc đời nhưng cô Nhung đã để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm trí tôi.Tôi là một học sinh lớp tám. Những năm vừa qua tôi đều là một học sinhgiỏi. Đó cũng là nguồn lực thúc đẩy tôi phấn đấu và có hứng thú với việc học hơn. Đã là một học sinh giỏi tôi biết mình lúc nào cũng phải phát huy nghiêm túc học hành, làm bài tập xem lại bài đầy đủ trước khi đến lớp để không phụ...

Nội dung tài liệu

hân cách của người thầy là sức mạnh có ảnh hưởng to lớn đối với học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng bất kì cuốn sách giáp khoa nào bất kì câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kì một hệ thống khen thưởng hay trách phạt nào khác Usinxki. Nhà giáo là những người '' lái đò '' đưa thế hệ trẻ '' cập bến tương lai ''. Nhà giáo cũng không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn. Có lẽ trong cuộc đời củamỗi con người, ai cũng có một người thầy hay người cô mà mình kính trọng, tin yêu. Tôi cũng vậy, dù chỉ mới hai tháng không phải xuyên suốtcuộc đời nhưng cô Nhung đã để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm trí tôi.Tôi là một học sinh lớp tám. Những năm vừa qua tôi đều là một học sinhgiỏi. Đó cũng là nguồn lực thúc đẩy tôi phấn đấu và có hứng thú với việc học hơn. Đã là một học sinh giỏi tôi biết mình lúc nào cũng phải phát huy nghiêm túc học hành, làm bài tập xem lại bài đầy đủ trước khi đến lớp để không phụ lòng tin yêu của bạn bè thầy cô. Nhưng có một lần tôi không học bài cũ khiến cô giáo phải buồn, các bạn cũng khuyên nhủ và cũng dần xa lánh tôi, tất nhiên đó cũng là bài học sâu sắc cho bản thân tôi.Năm nay trường tôi có bốn cô giáo mới chuyển về. Trong đó có cô giáo Nhung được phân môn dạy Văn lớp tôi. Buổi đầu tiên khi cô bước vào cả lớp tôi '' '' lên một tiếng. Điều đó không có gì là bất bình thường cả vì cô quá đẹp, không phải vẻ đẹp sắc sảo, lạnh lùng mà một vẻ đẹp mang cho người khác cảm giác ấm áp vô bờ bến. Gương mặt cô lộ vẻ điềm đạm, đôi mắt cô long lanh màu nâu nhạt tạo cảm giác cần gũi ấm áp cho đối phương. Đặc biệt nhất là nụ cười của cô như thiên sứ nắng mai được tạo bởi đôi môi phơn phớt hồng làm cô càng thêm phần sức sống. Hôm đó cô lại diện chiếc áo dài màu thanh thiên trông cô càng dễ gần, dịu dàng hơn. Cô đẹp vậy nhưng một phần vì phảihọc thêm môn Toán buổi tối và một phần cũng vì cô Nhung là cô giáo mới dạy cũng chưa quen nên tôi có chút coi thường không chịu học bài cũ, không chịu năng nổ giơ tay lên bảng phát biểu kiến như trước nữa, trong khi đó tôi thuộc đội tuyển Văn của cô. Đó cũng chỉ là lần thứ nhất cô cũng bỏ qua cho tôi. Hôm sau tôi lại tiếp tục như vậy lần này cô giáo có vẻ buồn, thất vọng vì tôi nhiều lắm.Cô nói với tôi: Nghi à! Cô không muốn nói nhiều về cách học của em nữa, em nênxem lại cách học của mình đi!- Dạ cô!Tôi chỉ ngẩng mặt lên đáp lại rồi cúi gằm mặt xuống bàn. Chúng tôi trải qua tiết học chỉ bốn mươi phút nhưng đối với tôi nó thật dài, suốt trong giờ học tôi chỉ tập trung nghĩ về việc đó, thực ra là đội tuyển Văn của chúng tôi đầu tiên có đến mười đứa xong cô giáo đã loại ra bớt chỉ còn tôi với cái Hòa, cái Huệ, cái Thúy. Cô giáo chắc chắn hy vọng vào chúngtôi nhiều lắm nhưng tôi lại coi thường cô, không biết trân trọng những gì mình đang có, không biết tôn trọng các bạn những người đã phải ra khỏi đội tuyển để tôi có vị trí này. Lúc mất đi rồi mới biết nó quan trọng biết nhường nào. Từ lúc ấy tôi bắt đầu thấy có lỗi, bắt đầu thay đổi suy nghĩ của bản thân về cô. Giờ ra chơi tôi lên trước bàn giáo viên xin lỗi cô giáo rồi chạy thật nhanh ra khỏi cửa lớp. Lúc đó tôi chỉ biết chạy đi không ngờ rằng cô giáo chưa nghe thấy lời xin lỗi của tôi. Cường lại hiểu lầm, nói với cô giáo là tôi xin ra khỏi đội tuyển, tôi không đó nhưng cũng biết tâm trạng của cô ra sao. Cường là học sinh nghịch nhất lớp. Trông cậu nhỏ con nhưng nhanh nhẹn lắm. Cậu cũng rất thông minh chỉ tội không chịu học bài. Dạo gần đây chúng tôi cũng không thấy cậu nói chuyện riêng trong lớp nữa nhưng thỉnh thoảng vẫn hay luyên thuyên, điển hình là bây giờ. Lại nói đến tôi thì vẫn không hay biết gì cho đến khi vào lớp tôi mới hay là lớp tôi giờ học đó đã bị xếp loại trung bình lớp A1 mà có ba mươi em không học bài cũ). Tôi liền chạy theo tìm cô giáo để xin lỗi nhưng đâu dễ như vậy, lúc đó là tiết năm lớp tôi có môn Lí dự giờ nên nên càng khó gặp cô hơn. Thế là một tuần đã trôi qua. Thứ hai tôi lại tiếp tục tìm cô và cuối cùng cũng gặp được cô. Tôi xin lỗi cô và hứa sẽ không như như vậy nữa. Lúc đó cô cười hiền nhìn cô như một thiên sứ cứu rỗi những tội lỗi của chúng tôi. Nụ cười của cô thật ấm áp, hiền hòa làm tâm hồn tôi thêm trong sáng, bay bổng hơn chắc chắn lòng tôi nhẹ hẳn vì chút đi được gánh nặng trong hai ngày.Tôi bước vào tiết học với tâm trạng thoải mái, tràn đầy nhiệt huyết. Tôi đã trở lại tôi của của ngày trước, Nghi của tăng động, hoạt bát, vui vẻ, tự tin, nói cũng rất nhiều. Càng ngày tôi càng mến cô giáo hơn, hay giơ tay lên bảng phát biểu kiến. Có rất nhiều lời ra tiếng vào về tôi. '' Kệ vậy! Mình vẫn là mình thôi, cố lên nào! Fighter! Fighter '' đó là câu nói mà tôi tự khích lệ mình.Sau lần đó tôi tự nhủ hãy học cách trân trọng, biết ơn những gì bạn đang có trước khi thời gian dạy cho bạn biết bạn phải trân trọng những gì bạn đã từng có.ây giờ tôi bắt đầu muốn tìm hiểu về cô giáo, muốn biếtnhiều, hiểu nhiều về cô. Đến tháng mười hai cô lại rời xa chúng tôi, bây giờ hiểu ra có lẽ hơi muộn nhưng chẳng sao cả tôi bước vào hai tháng sau cùng thú vị bên đội tuyển Văn. ao lữ khách đi về trên bến vắng Người sang sông ai nhớ bến sông đờiTừng dòng chữ suốt một đời lặng lẽVẫn âm thầm như bụi phấn rơi rơi...20/11. Em xin gửi đến các thầy cô giáo cũng như các thầy cô trên Học Mãi Forum lơi chúc tốt đẹp và đóa hoa tươi thắm nhất! Chúc các thầy côluôn luôn hoàn thành nhiệm vụ cao cả của mình. '' Những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai! ''. Chúc con thuyền Học Mãi Forum ngày càng phát triển, hoàn thiện để trở thêm những chuyến đò sớm mai...Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

0 Bình luận



Bạn cần đăng nhập mới có thể viết bình luận




Nhận thông tin qua email


Cập nhật tài liệu hay và mới tại doc24.vn qua email



Hỗ trợ trực tuyến