loading
back to top
Upload tài liệu trên DOC24 và nhận giải thưởng hàng tuần Tìm hiểu thêm
Chú ý: Các vấn đề liên quan đến học tập, hãy để lại bình luận trực tiếp trên trang để được phản hồi nhanh hơn phần hỗ trợ trực tuyến của facebook. Xin cảm ơn!

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 33

Chia sẻ: ngocdachau@gmail.com | Ngày: 2016-11-13 17:45:59 | Trạng thái: Được duyệt

Chủ đề: mỗi ngày tôi chọn một niềm vui   

24
Lượt xem
0
Tải về





Bên trên chỉ là 1 phần trích dẫn trong tài liệu để xem hết tài liệu vui lòng tải về máy. Bài văn tri ân thầy cô- bài số 33

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 33

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 33




Tóm tắt nội dung

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui...Thế kỉ 21, thời đại của vô cảm tự phát khi mà nền kinh tế thị trường ăn xổi thì đã làm băng hoại nghiêm trọng hệ thống nhân bản, con người ta bấy giờ sẵn sàng bán rẻ bản thân để mưu cầu vật chất, kéo theo là sự lãng quên nguồn cội và nghĩa vụ tri ân. Dẫu thế, vẫn có những giá trị đạo đức sinh tồn mãnh liệt trong cơn bão táp tha hoá đương đại, phát sáng lộng lẫy như ngọn hải đăng vĩnh cửu dẫn lối chúng sanh mê hồi lai về cõi thiện. Một trong số đó là tình thầy trò thứ cảm tình liên hệ mang tính mẫu mực phát sinh từ cội rễ của nền tảng tư tưởng nhân nghĩa đậm chất Việt.Tôi nghe người ta hay bảo nhà giáo là người lái đò, nhưng tôi thì không thích sự rập khuôn lối mòn như thế. Tôi thích gọi họ như những người thợ kim hoàn cần mẫn. Bằng một cách chân thiện, họ đã thầm thunhặt những viên đá thô kệch giữa hồng trần, mang về gọt giũa để rồi một ngày đá hoá ngọc như kì tích. Và trong khoảnh khắc những bảo ngọc thạch ấy toả rỡ, ta thấy vóc hình của “người thợ...

Nội dung tài liệu

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui...Thế kỉ 21, thời đại của vô cảm tự phát khi mà nền kinh tế thị trường ăn xổi thì đã làm băng hoại nghiêm trọng hệ thống nhân bản, con người ta bấy giờ sẵn sàng bán rẻ bản thân để mưu cầu vật chất, kéo theo là sự lãng quên nguồn cội và nghĩa vụ tri ân. Dẫu thế, vẫn có những giá trị đạo đức sinh tồn mãnh liệt trong cơn bão táp tha hoá đương đại, phát sáng lộng lẫy như ngọn hải đăng vĩnh cửu dẫn lối chúng sanh mê hồi lai về cõi thiện. Một trong số đó là tình thầy trò thứ cảm tình liên hệ mang tính mẫu mực phát sinh từ cội rễ của nền tảng tư tưởng nhân nghĩa đậm chất Việt.Tôi nghe người ta hay bảo nhà giáo là người lái đò, nhưng tôi thì không thích sự rập khuôn lối mòn như thế. Tôi thích gọi họ như những người thợ kim hoàn cần mẫn. Bằng một cách chân thiện, họ đã thầm thunhặt những viên đá thô kệch giữa hồng trần, mang về gọt giũa để rồi một ngày đá hoá ngọc như kì tích. Và trong khoảnh khắc những bảo ngọc thạch ấy toả rỡ, ta thấy vóc hình của “người thợ bạc” sao thật kì vĩ Cả một chặng dài chế tác đầy lao nhọc, người thợ ấy đã hoàn thành nên bao sản phẩm đẽo khắc tuyệt mĩ về cả hình thức và phẩm chất. Công sức ấy là vô hạn vô biên mà không một đơn vị đo lường nàođủ sức để định lượng nổi. Thế là cho đi ắt nhận lại, những “nghệ nhân kim hoàn” ấy đã sở hữu được mộtmối quan hệ xã hội rường cột quan hệ thầy trò. Người Việt tự ấu thời đã được thọ lãnh về khái niệm tôn ti sơ khai, rằng phải biết kính trượng và luyến ái cô thầy. Đó là kết quả của sự truyền tụng xuyên thế hệ qua mấy lời rao giảng răn dạy ra đời cách đây hàng trăm năm. Căn nguyên của những ca tụng dành cho nghiệp giáo nó đơn giản lắm: dân ta trọng con chữ, tất sẽ trọng luôn cả những con người gánh trên vai sứ mệnh trao chữ, cũng chính là sứ mệnh ban phát văn minh đầy vĩ đại cho cộng đồng. Người thầy Việt chiếm giữ một vị thế xã hội ngất ngưỡng, trở thành một trong những hình mẫu đẳng cấp, là biểu trưng chuẩn mực của tuệ trí vượt trội và tâm đức ngời sáng. Cuộc đời người thầy gắn bó liên tục với từng lớp thế hệ thanh thiếu niên, để lại thứ vết tích mầu nhiệm trong kí ức của chúng. Tình cảm kết nối thiêng liêng ấy, nghìn đời vạn kiếp róc rách tưới mát linh hồn ta như dòng chảy tuyệt trần của suối nguồnân nghĩa. Từ đó, có thể nói rằng, chừng nào ta vẫn còn lưu giữ những kỉ niệm diệu kì về người thầy, thì chẳng lo mảnh đất tâm hồn không màu mỡ; trái lại còn nảy lộc đâm chồi những quả hoa hương toả ngạt ngào cho bản thân thụ hưởng suốt cả cuộc đời.Lĩnh hội được những lẽ đó, ta càng thêm trân quý cuộc sống học đường với bóng dáng những người chọn mang nghiệp truyền thụ. Nhờ họ, ta được khai thông nhãn quan, cải thiện tư duy trừu tượng, nângtầm trình độ, tri nhận hằng hà sa số những tinh hoa hàn lâm của nền văn minh nhân loại. Tuy nhiên, như đã nói, trong xã hội đương đại, mối quan hệ thầy trò đã trở nên lung lay hơn bao giờ hết. Dẫu rằng trongthời đại mới, trò hưởng quyền “dân chủ”, trở nên năng động trong việc tiếp nhận tri thức, nhưng cái đạotrọng thầy vẫn mãi là quy tắc xử sự xã hội bền vững, nhà giáo vẫn xứng đáng được hưởng sự tôn trọng nhất định từ những môn sinh. Mọi hành vi “phản đồ” đều là tiêu cực xã hội và cần được sớm đào thải. Thái độ tri ân cô thầy vẫn mãi là khuôn vàng thước ngọc để đánh giá nhân cách của một con người, bởi nó có dính líu trực tiếp đến cả một hệ thống đạo lí đúc kết tự ngàn xưa của dân tộc. Hàng vạn quan niệmlạc hậu đã chết yểu dọc đường thời gian, còn lại trong hệ thống ấy chắc chắc sẽ là chân lí bất diệt, mang tính chất đúng đắn vượt thời đại mà không một sự phản biện nào đủ sức rù quếnh để cho ta thải loại chúng.Mười hai năm ngồi trên chiếc ghế của giáo dục phổ thông rồi cũng sẽ có ngày tôi và bạn phải nói lời từ biệt. Con người ta nể sợ guồng máy thời gian cũng vì lẽ đó, khi mà nó luôn vận hành đầy khắc kỉ và bạo tợn, phăng cuốn vạn sự như một cái chớp mắt vô thức. Kẻ phàm nhân chưa trưởng thành thì chưa giác ngộ, nên mãi tận vài ba năm, thậm chí chừng non già thập kỉ sau khi rời trường mới tỉnh thức, mới hoài niệm, mới tự vấn rằng bởi lẽ nào mà năm xưa ta đã trót làm nhiều điều xằng bậy, sao ta lại không biết trân quý những giá trị dung dị mà bất diệt của đời sống học đường Đừng tưởng sau ngần ấy năm, tất thảy những gì thuộc về quá khứ sẽ hoá thành trầm tích bị chôn vùi mất biệt dưới tầng tầng lớp lớp thời gian, mà hãy nhớ rằng kí ức thuở áo trắng là thứ kí ức vĩnh cửu, đầy tính hình tượng, đeo bám dai dẳng trong tiềm thức mỗi con người. Bao lời thầy cô giảng giải trao gửi đã kết đọng lại thành từng khối thanh âm vang vọng, lần lượt cất lên trầm bổng bên tai như tiếng rền ngân của hồi ức. Song song đó là nỗi ám ảnh thị giác về hai gam màu tương phản dữ dội của bảng đen phấn trắng, để rồi sau này chỉ cần một thoáng tia sắc ấy rơi vào con ngươi, ta lại rơi ngay vào vòng xoáy tưởng nhớ đến họ ân nhân ngày trướcđã giúp ta chuyển biến vận mệnh và gặt hái thành tựu. Chao ôi Đến lúc ta giác ngộ được thế, biết đào bới đâu ra những điều thiêng liêng ấy nữa Tan hoà vào quá khứ là một khát vọng xa xỉ. Thật nghiệt ngã Thế thì hỡi những nam nữ sinh kia ơi, tự bây giờ, đừng hoài phí những khoảnh khắc gần thầy kề cô,đừng dưỡng nuôi hờn oán vặt vãnh với người truyền giảng. Sau này khi trải đắng trên đường đời khốc liệt, ta mới biết không gian bên trong cánh cổng trường khép lại với sự giáo huấn của người thầy mới chính là thiên đàng an lành và trong sáng nhất.Lại một mùa tri ân sắp về, ta hân hoan chào đón lễ Hiến chương nhà giáo Việt ngày tôn vinh vai trò trọng yếu của người cầm phấn và khẳng định vị thế của họ trong xã hội. Ngả người thành kính, tôi cầu phúc cho những người thầy luôn kiện khang và mẫn tiệp để linh giác luôn sắc nhọn mà nhận ra bản thể ởmỗi đứa trò, rồi thực hiện sứ mệnh khai sáng cho chúng; biến những phàm nhân bình thường trở thành đội ngũ tinh hoa tuấn kiệt, gánh vác trọng trách làm rường cột của nước nhà trong tương lai.Ngày hai mươi tháng mười một, ngày rợp hương nghĩa tình thầy trò, cũng sẽ chính là thời khắc giao hoà, cộng hưởng và thăng hoa của những linh hồn cao quý./.Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

0 Bình luận



Bạn cần đăng nhập mới có thể viết bình luận




Tài liệu cùng chủ đề



Nhận thông tin qua email


Cập nhật tài liệu hay và mới tại doc24.vn qua email



Hỗ trợ trực tuyến