loading
back to top
Upload tài liệu trên DOC24 và nhận giải thưởng hàng tuần Tìm hiểu thêm
Chú ý: Các vấn đề liên quan đến học tập, hãy để lại bình luận trực tiếp trên trang để được phản hồi nhanh hơn phần hỗ trợ trực tuyến của facebook. Xin cảm ơn!

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 26

Chia sẻ: ngocdachau@gmail.com | Ngày: 2016-11-13 17:43:24 | Trạng thái: Được duyệt

Chủ đề: Bài văn tri ân thầy cô   

9
Lượt xem
0
Tải về





Bên trên chỉ là 1 phần trích dẫn trong tài liệu để xem hết tài liệu vui lòng tải về máy. Bài văn tri ân thầy cô- bài số 26

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 26

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 26




Tóm tắt nội dung

Cô tôi cụm từ thường chỉ dùng để gọi những người ruột thịt trong gia đình. Nhưng tôi lại dùng để gọi người cô giáo mà tôi yêu kính! Học hết lớp 7, vì điều kiện gia đình( gia đình tôi thuộc dạng khá giả nhưng vì sự lơ là của gia đình, từ một cô bé ngoan, học giỏi tôi trở thành một “đàn chị”. Quá lo lắng và hoảng sợ với kết quả học tập của tôi, bố mẹ quyết định chuyển trường cho tôi) nên tôi về quê ngoại để có người kèm cặp và chăm sóc. Khi biết tin phải chuyển trường- một chút bàng hoàng nhưng rồi tôi trấn tĩnh ngay vì tôi thuộc lớp “đàn chị” thì đi đâu tôi có sợ gì cơ chứ! Thế rồi bà ngoại đưa tôi đến lớp, người đầu tiên tôi gặp là cô giáo dạy môn Văn và cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi. Thoạt tiên tôi chẳng có ấn tượng gì về cô vì cô rất bình thường:dáng cô gầy gầy, xương xương, cô mặc một bộ véc màu xanh xám, một đôi guốc mộc màu xanh đã tróc lớp sơn ngoài, cô cũng chẳng tô son điểm phấn, không chau chuốt và không đi xe tay ga như những cô giáo cũ của tôi. Hàng ngày, chiếc xe...

Nội dung tài liệu

Cô tôi cụm từ thường chỉ dùng để gọi những người ruột thịt trong gia đình. Nhưng tôi lại dùng để gọi người cô giáo mà tôi yêu kính! Học hết lớp 7, vì điều kiện gia đình( gia đình tôi thuộc dạng khá giả nhưng vì sự lơ là của gia đình, từ một cô bé ngoan, học giỏi tôi trở thành một “đàn chị”. Quá lo lắng và hoảng sợ với kết quả học tập của tôi, bố mẹ quyết định chuyển trường cho tôi) nên tôi về quê ngoại để có người kèm cặp và chăm sóc. Khi biết tin phải chuyển trường- một chút bàng hoàng nhưng rồi tôi trấn tĩnh ngay vì tôi thuộc lớp “đàn chị” thì đi đâu tôi có sợ gì cơ chứ! Thế rồi bà ngoại đưa tôi đến lớp, người đầu tiên tôi gặp là cô giáo dạy môn Văn và cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi. Thoạt tiên tôi chẳng có ấn tượng gì về cô vì cô rất bình thường:dáng cô gầy gầy, xương xương, cô mặc một bộ véc màu xanh xám, một đôi guốc mộc màu xanh đã tróc lớp sơn ngoài, cô cũng chẳng tô son điểm phấn, không chau chuốt và không đi xe tay ga như những cô giáo cũ của tôi. Hàng ngày, chiếc xe đạp đã gỉ sắt vẫn luôn cùng cô đi tới trường. Thoáng gặp cô, tôi đã thấy cô hiền dễ “bắt nạt”. Máu anh hùng trong tôi trỗi dậy…! Thế là tôi đã tập hợp một nhóm bạn ănchơi quậy phá làm những điều xấu, rất nhiều lần chúng tôi làm cô đau lòng. Vậy nhưng vẫnchưa thỏa mãn, một hôm tôi đã rủ nhóm bạn nhảy từ trên lầu xuống chiếc đệm thể dục(tuy là con gái nhưng tôi còn quậy hơn cả con trai). Tất cả đều hò reo cổ vũ cho tôi Lần thứ nhất, lần thứ hai, rồi lần thứ ba.. Quả là “Quá tam ba bận” lần thứ ba tôi từ lầu hai nhảy xuống nhưng lại rơi ra khỏi đệm, vậy là tôi lịm đi và ko biết gì nữa…! Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trên giường bệnh, người đang ngồi cạnh tôi lại chính là cô- người mà thường ngày tôi thường cho là “bà cô khó tính” (Vì lúc nào cô ca những bài cũ rích: nên chăm học không đi chơi, thương bà.. toàn là những điều thật đáng ghét). Hôm nay cô vẫn với bộ đồ màu xám như lần đầu tôi gặp, nhưng cô gấy hơn, xanh xao hơn, mắt cô đỏ hoe có lẽ vì thức đêm và lo cho tính mạng của tôi… Thấy tôi tỉnh cô mừng lắm, cô nắm chặt lấy tay tôi Cô nghẹn ngào nói với tôi rằng: “Cô lo cho con quá, nhưng giờ thì may rồi! Cô còn nói: “Khi biết tin em như vậy bà của em đã ngã bệnh vào nằm viện rồi, bố mẹ em thì chua về kịp nên chỉ có mình cô, cô thương em lắm!”…… cô rưng rưng nước mắt. Tôi nghẹn ngào không nói được câu nào rồi tôi òa khóc. Cô xoa đầu tôi rồi ôm tôi vào lòng.. Có lẽ chưa bao giờ tôi cảm thấy mình bé nhỏ như thế. Tôi thương cô và ân hận vô cùng. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng dù tôi thiếu thốn tình cảm gia đình nhưng giờ đây bên tôi đãcó cô. Cô chính là nguồn nghị lực sống cho tôi. Sau đó, khi tôi ra viện tôi hạ quyết tâm sẽ chăm ngoan để không phụ lòng yêu thương của cô. Từ đó trở đi nhưng tiết học đối với tôi thật có nghĩa. Đặc biệt là nhung bai giảng van của cô sao mà ngọt ngào và thiết tha đến thế! Vây là cuối học kì tôi đã tiến bộ vượt bậc được giấy khen và được tuyên dương trước toàn trường. Cô mừng lắm! Về phần tôi, tôi vui vì tôi đã tiến bộ và mặt khác bên tôi đã có cô- người mẹ đã sinh ra tôi lần thứ 2.hế rồi một tin sét đánh ngang tai, Cô đã qua đời vì một căn bệnh hiểm nghèo vô phương cứu chữa. Căn bệnh quái ác ấy đã làm cô gầy hẳnđi, nước da cô xanh xao tái nhợt. Không những vậy, cô cảm thấy đau đớn vô cùng. Tuy không than phiền với ai, nhưng chúng tôi và các thầy cô trong trường ai cũng biết. Có lẽ bởi dáng đi còng hẳn lưng xuống, cô hay ngất và sau mỗi tiết dạy cô đều xuống phòng tế nằm nghỉ thỉnh thoảng khuôn mặt cô nhăn lên, nước mắt trào ra. Nhìn thấy như vậy, không ai kìm nổi nước mắt. Lo cho vấn đề sức khỏe của cô, mọi người khuyên cô nên vào Sài Gòn để khám. Sau khi biết mình mắc bệnh ung thư và đã bị di căn, tinh thần cô suy sụp. Cômất ăn, mất ngủ và rất ít ai gọi điện hỏi thăm sức khỏe của cô, bởi cô không muốn làm phiền mọi người và sức khỏe cô cũng yếu lắm rồi. Dù đã cố gắng chống cự với căn bệnh, nhưng sau một tháng cam chịu đau đớn cô đã…. Khi nghe tin, không ai tin vào tai của mình. Bao trùm tiếng khóc trong trường, tiếng khóc ngày càng to hơn. Đất trời như sụp xuống, 40 đứa con trong lớp òa khóc như bầy chim mất mẹ “Cô ơi! Chúng con phải làm gì đây?! Giá thời gian quay trở lại chúng con sẽ chăm ngoan để cô khỏi đau lòng, giá có phép màu nhiệm để cô quay về với chúng con!” Hàng nghìn từ “giá” nhưng chúng con bất lực chỉbiết nghẹn ngào gọi “Cô ơi!”, và xin cô cho chúng con mãi được gọi trong lòng hai tiếng côtôi ”.Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

0 Bình luận



Bạn cần đăng nhập mới có thể viết bình luận




Nhận thông tin qua email


Cập nhật tài liệu hay và mới tại doc24.vn qua email



Hỗ trợ trực tuyến