loading
back to top
Upload tài liệu trên DOC24 và nhận giải thưởng hàng tuần Tìm hiểu thêm
Chú ý: Các vấn đề liên quan đến học tập, hãy để lại bình luận trực tiếp trên trang để được phản hồi nhanh hơn phần hỗ trợ trực tuyến của facebook. Xin cảm ơn!

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 12

Chia sẻ: ngocdachau@gmail.com | Ngày: 2016-11-13 17:18:41 | Trạng thái: Được duyệt

Chủ đề: Bài văn tri ân thầy cô- bài số 12   

6
Lượt xem
0
Tải về





Bên trên chỉ là 1 phần trích dẫn trong tài liệu để xem hết tài liệu vui lòng tải về máy. Bài văn tri ân thầy cô- bài số 12

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 12

Bài văn tri ân thầy cô- bài số 12




Tóm tắt nội dung

Tôi viết những dòng này để gửi gắm tình cảm của mình cho cô Phạm Thanh Vân Hà (dạy văn,bốn năm cấp 2) của tôi.Những ngày cuối thu,giữa cái tiết trời se se lạnh,ngồi suy nghĩ vẩn vơ,tôi chợt nhận ra rằng một mùa đôngnữa lại đến.Tháng 11 rồi tháng để tri ân thầy cô,tôi lại nhớ đến người cô giáo năm ấy mà tôi luôn luôn kính trọng và biết ơn.Có lẽ nhờ những bài học từ cô mà tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều.Tôi thấy bâng khuâng,một chút buồn,vì giá như thời gian ngừng trôi,nó vô thức để lại thứ gọi là kỉ niệm, tôi phải xa vòng tay đầy yêu thương ấy.Tôi viết những dòng này để gửi gắm tình cảm của mình cho cô Phạm Thanh Vân Hà (dạy văn,bốn năm cấp 2) của tôi.Tôi vẫn nhớ như in bóng dáng quen thuộc với nụ cười tươi tắn của cô mỗi khi lên lớp.Cô là người đồng hành với tôi suốt những ngày khi tôi còn trẻ dại.Hồi lớp 6, tôi thi Toán,tôi cũng không thích môn Văn lắm.Khi cô nói tôi có năng khiếu,cô bảo tôi học đội tuyển tôi cũng có chút đắn đo.Nhưng mỗi bài giảng là một điều bổ ích và lí...

Nội dung tài liệu

Tôi viết những dòng này để gửi gắm tình cảm của mình cho cô Phạm Thanh Vân Hà (dạy văn,bốn năm cấp 2) của tôi.Những ngày cuối thu,giữa cái tiết trời se se lạnh,ngồi suy nghĩ vẩn vơ,tôi chợt nhận ra rằng một mùa đôngnữa lại đến.Tháng 11 rồi tháng để tri ân thầy cô,tôi lại nhớ đến người cô giáo năm ấy mà tôi luôn luôn kính trọng và biết ơn.Có lẽ nhờ những bài học từ cô mà tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều.Tôi thấy bâng khuâng,một chút buồn,vì giá như thời gian ngừng trôi,nó vô thức để lại thứ gọi là kỉ niệm, tôi phải xa vòng tay đầy yêu thương ấy.Tôi viết những dòng này để gửi gắm tình cảm của mình cho cô Phạm Thanh Vân Hà (dạy văn,bốn năm cấp 2) của tôi.Tôi vẫn nhớ như in bóng dáng quen thuộc với nụ cười tươi tắn của cô mỗi khi lên lớp.Cô là người đồng hành với tôi suốt những ngày khi tôi còn trẻ dại.Hồi lớp 6, tôi thi Toán,tôi cũng không thích môn Văn lắm.Khi cô nói tôi có năng khiếu,cô bảo tôi học đội tuyển tôi cũng có chút đắn đo.Nhưng mỗi bài giảng là một điều bổ ích và lí thú,cô không chỉ dạy kiến thức mà cô còn dạy các kĩ năng sống nữa.Từ đó, tôi thấy yêu môn Văn hơn tôi chăm chú ngồi nghe hết từng câu từng chữ trong lời cô giảng.Cô thổi bùng vào tôi mơ ước làm sinh viên,được nằm giường tầng,được đi chơi khắp Hà Nội.Trong tôi ấp bao nhiêu là dự định,điều đó đều bắt nguồn từ cô.Phải nói rằng quá trình ôn thi HSG vô cùng vất vả và áp lực.Sau mỗi buổi học chính khóa cả đội tuyển lạiở lại học thêm,có khi trời mùa đông rét mướt về nhà đã tối hẳn.Nhà cô thì cách đó gần 10 cây số mà suốt một thời gian dài phải làm việc vất vả như vậy.Cô luôn đặt niềm tin vào chúng,để đạt được những kết quảcao nhất.Tuy vậy đã có những khi lỡ lời làm cô buồn,hay còn không thuộc bài để bị chép phạt mấy chục lần.Điều mà khiến tôi không bao giờ quên là khoảng thời gian thi năm lớp 9.Tôi được chọn vào đội tuyển HSG tỉnh,đi học tận ngoài huyện.Đó là niềm vui của cả tôi và cô,vì nó là thành quả của biết bao công sức của cô trò.Bước vào một môi trường mới hoàn toàn xa lạ,tôi lại chẳng quen ai cả,đôi lúc thấy buồn mà nản lòng.Cô luôn an ủi,động viên tôi đi học,cô tìm thêm nhiều tài liệu cho tôi bổ sung kiến thức.Tôi miệt mài với những bài văn dài ngoẵng,có khi tôi ngủ quên cả trên bàn học.Tôi cố gắng học hỏi thêm,traudồi kĩ năng lớp học mới này.Tôi hi vọng là mình sẽ đạt giải cao nhất trong kì thi sắp tới.Vậy mà cái ngày tôi phải rời khỏi đội tuyển cái cảm giác không thể diễn tả được,vừa thất vọng vừa hụt hẫng.Tôi chẳng biết làm gì cả,tôi đươc điểm khi khảo sát,ít nhất là tôi cũng đứng trong top,nhưng thầy không chọn tôi.Thầy gọi tôi lên và hỏi cô giáo dạy tôi là ai,tôi nói tên cô,thầy không biết,rồi chẳng nói thêm gì nữa.Thầy công bố danh sách,tôi lặng lẽ ra về.Trên đường về,lòng tôi trĩu xuống,thật bất công khi những học sinh được chọn phải là học sinh của thầy.Còn tôi một con bé trường ngoài,chẳng ai biết đến.Tôi đạp xe mười ba cây số,đi cùng mấy đứa bạn nữa mà tôi cứ lặng người đi.Tất cả trong tôi là một đống đổ nát vìcái đích mà tôi luôn hướng tới nó dừng lại rồi.Tôi nghĩ đến cô,liệu cô cảm xúc của cô có giống tôi lúc này, khi mọi sự cố gắng đã trở về con số 0.Tôi nhớ những ngày mưa rét run cầm cập,những ngày đạp xe muốn đứt hơi khi đi qua đoạn đường vắng,những ngày bận rộn ôn thi căng thẳng,...Vậy mà...Về đến nhà,tôi vào phòng gọi điện cho cô.Tôi khóc,tôi kể chuyện cho cô nghe.Cô nói với tôi không sao cả,cuộc đời đôi lúc phải biết chấp nhận những thứ như vậy,rồi mạnh mẽ vượt qua.Rồi cô bảo tôi đi ăn cơm rồi đi ngủ sớm.Cô phải nói tôi mãi tôi cũng ậm dạ vâng.Tôi thì chẳng thấy nguôi ngoai đi chút nào cả,tôi nằm trên giường mà nước mắt cứ tràn đi,tôi thấy mệt mỏi và chán nản.Mất mấy ngày tôi cứ suy nghĩ,tôi thấy dường như mình đã phụ lòng cô .Rồi cô khuyên nhủ tôi,nói chuyện với tôi,rằng tôi phải tập trung hơn chokì thi cấp sắp tới,còn chuyện đó chỉ là những bài học cho mình thôi.Từng lời nói ấy thấm vào đầu tôi,tôicàng quyết tâm hơn nữa,tôi rất vui vì cô luôn là người giúp tôi vượt qua khó khăn như vậy.Và theo lời của bố tôi,tôi quyết định thi Chuyên,phải nói đó là điều khá xa vời đối với tôi lúc đó.Cô nói côtin tôi làm được,cô khích lệ tin thần của tôi rất nhiều.Phải nộp đơn phải tìm hiểu,cô lo cho tôi tất.Cô luôn chấm bài và sửa bài cho tôi rất kĩ lưỡng,chỗ nào cần sửa cô cẩn thận gạch chân để lưu ý.Có thể nói cô giúp đỡ tôi rất nhiều khiến bài làm của tôi cũng tốt lên hẳn.Mà lúc ấy cô còn mang bầu,chúng tôi thi xongđươc một tuần thì cô đẻ.Thật sự là vô cùng cực nhọc,nhưng cô nói cô không yên tâm để nghỉ dạy.Tôi thấye ngại lắm nhưng chỉ biết tự nhủ bản thân phải hoàn thành nhiệm vụ trước mắt để là món quà dành cho cô.Đến ngày thi,đến ngày biết kết quả,tôi hồi hộp lo sợ,và thế là...Tôi đã đỗ...Tôi vỡ òa trong sung sướng,nó thật bất ngờ đối với tôi,vì tôi cũng chả dám tin vào mắt mình.Đúng rồi,việc sau đó tôi làm là báo tin cho cô,cô vui lắm.Qua điện thoại nhưng tôi có thể tưởng tượng được gương mặt của cô lúc ấy hạnh phúc như thế nào.Tôi biết ơn cô nhiều,kết quả ấy có lẽ do phần cô nhiều hơn.Nhờ cô,thế là tôi đã làm được.Tôi biết khát khao,tôi biết theo đuổi mơ ước của mình.Tôi học được từ cô rằng phải biết đứng dậy sau mỗi vấp ngã để trưởng thành hơn để tiến xa hơn chứ không phải lùi bước.Nhưng sau đó tôi đã không học Chuyên Bắc Giang mà lại học một trường THPT gần nhà.Tôi cũng thấy hơi tiếc nuối,vì nhà tôi khá xa,điều kiện không cho phép.Dù sao thì đến ngày hôm nay tôi cũng rất vui vì những sự lựa chọn của mình.Vì tôi luôn nhớ lời cô dạy,để tôi luôn vững bước và trưởng thành hơn.Đến bây giờ, thỉnh thoảng cô vẫn gọi điện hỏi thăm tình tình học tập của tôi.Cô vẫn như ngày nào,ân cần,dịu dàng,quan tâm,dạy bảo,theo sát từng bước đi của học trò mình.Nhờ cô mà tôi luôn có một động lực vô cùng to lớn.Và tôi sắp phải đối đầu với một cuộc chiến mới,là cánh cửa đại học.Cô luôn là hậu phương vững chắc giúp tôi bước trên con đường thành công.Cuối cùng,tôi muốn nói với cô giáo thân yêu của tôi rằng,dẫu có những tình cảm tôi chẳng dám nói,nhưngbây giờ tôi muốn cô biết cô là người truyền cảm hứng cho tôi biết theo đuổi đam mê.Sau này và mãi mãi sẽ có những thế hệ học sinh yêu quí cô như tôi vậy.Dẫu bây giờ tôi đã xa cô rồi,đứa học trò thuở ấy đã lớnlên từ lời cô dạy và luôn nhớ tới cô,đến một ngày nào đó có thể đền đáp công ơn này.-------------------------------------------------------------------------(Tôi hi vọng cô sẽ đọc được bài viết này.Tôi xin gửi tới cô lời chúc chân thành nhất vào ngày tôn vinh những người làm nghề giáo.Chúc cô luôn tươi trẻ,hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp trồng người.Tôi sẽ không bao giờ quên công ơn của cô và những kỉ niệm đẹp đẽ ngày nào)Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

0 Bình luận



Bạn cần đăng nhập mới có thể viết bình luận




Tài liệu cùng chủ đề



Nhận thông tin qua email


Cập nhật tài liệu hay và mới tại doc24.vn qua email



Hỗ trợ trực tuyến