loading
back to top
Upload tài liệu trên DOC24 và nhận giải thưởng hàng tuần Tìm hiểu thêm
Chú ý: Các vấn đề liên quan đến học tập, hãy để lại bình luận trực tiếp trên trang để được phản hồi nhanh hơn phần hỗ trợ trực tuyến của facebook. Xin cảm ơn!

Bài văn mẫu lớp 9 số 5 đề 2: Lấy nhan đề “Những người không chịu thua số phận”, em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình về những con người ấy

Chia sẻ: dethithu | Ngày: 2016-11-23 07:55:56 | Trạng thái: Được duyệt

Chủ đề: văn mẫu lớp 9   

11
Lượt xem
0
Tải về





Bên trên chỉ là 1 phần trích dẫn trong tài liệu để xem hết tài liệu vui lòng tải về máy. Bài văn mẫu lớp 9 số 5 đề 2: Lấy nhan đề “Những người không chịu thua số phận”, em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình về những con người ấy

Bài văn mẫu lớp 9 số 5 đề 2: Lấy nhan đề “Những người không chịu thua số phận”, em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình về những con người ấy

Bài văn mẫu lớp 9 số 5 đề 2: Lấy nhan đề “Những người không chịu thua số phận”, em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình về những con người ấy




Tóm tắt nội dung
Doc24.vnĐề 2: Nước ta có nhiều tấm gương vượt lên số phận, học tập thành công (như anhNguyễn Ngọc Kí bị hỏng tay, dùng chân viết chữ; anh Hoa Xuân Tứ bị cụt tay, dùngvai viết chữ; anh Đỗ Trọng Khơi bị bại liệt đã tự học, trở thành nhà thơ; anh TrầnVăn Thước bị tai nạn lao động, liệt toàn thân đã tự học, trở thành nhà văn,…). Lấynhan đề “Những người không chịu thua số phận”, em hãy viết bài văn nêu suy nghĩcủa mình về những con người ấy.Bài làmBài 1:Cuộc sống không phải luôn mỉm cười với bất kỳ ai. Một danh nhân đã nói: “Không có sốphận, chỉ có những quyết định của con người làm nên số phận mà thôi”. Thật vậy, trongcuộc sống có biết bao tấm gương vượt lên số phận như thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký,thương binh Nguyễn Trọng Hợp,… Họ đã vượt lên và chiến thắng số phận, khiến baongười phải cảm phục.Trong lịch sử văn học Việt Nam, có lẽ Nguyễn Đình Chiểu là nhà thơ bất hạnh nhất. Trênđường lên kinh ứng thí, nghe tin mẹ mất, ông chẳng màng mười năm đèn sách mà quayngay về nhà để chịu tang mẹ....
Nội dung tài liệu
Doc24.vnĐề 2: Nước ta có nhiều tấm gương vượt lên số phận, học tập thành công (như anhNguyễn Ngọc Kí bị hỏng tay, dùng chân viết chữ; anh Hoa Xuân Tứ bị cụt tay, dùngvai viết chữ; anh Đỗ Trọng Khơi bị bại liệt đã tự học, trở thành nhà thơ; anh TrầnVăn Thước bị tai nạn lao động, liệt toàn thân đã tự học, trở thành nhà văn,…). Lấynhan đề “Những người không chịu thua số phận”, em hãy viết bài văn nêu suy nghĩcủa mình về những con người ấy.Bài làmBài 1:Cuộc sống không phải luôn mỉm cười với bất kỳ ai. Một danh nhân đã nói: “Không có sốphận, chỉ có những quyết định của con người làm nên số phận mà thôi”. Thật vậy, trongcuộc sống có biết bao tấm gương vượt lên số phận như thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký,thương binh Nguyễn Trọng Hợp,… Họ đã vượt lên và chiến thắng số phận, khiến baongười phải cảm phục.Trong lịch sử văn học Việt Nam, có lẽ Nguyễn Đình Chiểu là nhà thơ bất hạnh nhất. Trênđường lên kinh ứng thí, nghe tin mẹ mất, ông chẳng màng mười năm đèn sách mà quayngay về nhà để chịu tang mẹ. Cậu bé Nguyễn Đình Chiểu mất ba từ thuở bé, giờ đến tuổitrưởng thành mẹ lại ra đi. Do quá thương nhớ mẹ, Nguyễn Đình Chiểu đã khóc thậtnhiều, và sau khi trải qua một cơn bạo bệnh, đôi mắt ông trở nên mù lòa. Mẹ mất, giacảnh sa sút. Thế là gia đình vốn có hôn ước với ông nay đã trở mặt, bội tín. Cuộc đời ôngrơi vào bế tắc với bao đau khổ, cùng cực. Đối với người khác, như vậy là quá đủ để chấmdứt cuộc đời hay sống buông thả, thờ mặc dòng đời đẩy đưa. Nhưng Nguyễn ĐìnhChiểu không như thế. Ông vẫn quay về quê nhà bốc thuốc chữa bệnh cho dân, lấy sức lấytài của mình để mở lớp dạy học, đào tạo nhân tài cho đất nước. Khi thực dân Pháp xâmlược nước ta, bằng lòng yêu nước nồng nàn, ông tích cực tham gia sáng tác những “vũkhí văn học” lợi hại để khích lệ tinh thần chiến đấu của nhân dân. Thực dân Pháp đãnhiều lần mua chuộc Nguyễn Đình Chiểu bằng những hứa hẹn về việc chữa khỏi đôi mắtcủa ông và cho ông một cuộc sống giàu sang, sung sướng. Nhưng với chí kiên trung,bất khuất, ông đã không nghiêng mình trước những cám dỗ ấy. Thế nên, ông trở thànhnhà thơ tiêu biểu của Nam Bộ và của cả nước ta thời bấy giờ. Với những nỗ lực của mình,Nguyễn Đình Chiểu đã chứng tỏ với mọi người rằng ông là người tàn chứ không phế.Nguyễn Ngọc Ký, cái tên rất đỗi thân thuộc với nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam, đã trởthành biểu tượng của lòng quyết tâm và sự kiên trì. Cậu bé Ký bị bại liệt cả hai tay khimới bốn tuổi. Đôi cánh tay ấy buông thõng như hai sợi dây đeo bên vai cậu. Không đượcmay mắn như bao bạn khác, cậu bé chỉ dám đứng bên cửa sổ nghe cô giáo giảng bài.Doc24.vnDoc24.vnCô giáo thương tình quá nên cho phép Ký vào lớp. Cậu bắt đầu những chuỗi ngày luyệntập gian khổ: luyện viết bằng chân. Có những lúc đôi chân co quắp lại, đau điếng vì bịchuột rút, những ngón chân sưng phồng lên nhưng vẫn phải kẹp chặt mẩu bút,… Tất cảnhững điều đó vẫn không làm cậu học trò nhỏ chùn bước. Cuối cùng, cậu đạt được giảiVở sạch chữ đẹp của trường, rồi của quận. Thật đáng nể! Nhờ chính đôi chân và lòngquyết tâm, cậu bé Ký năm xưa giờ đã vào được đại học và trở thành nhà giáo ưu tú.Không những thế, thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký còn sáng tác những chín đầu sách văn học.Mỗi ngày sống và làm việc, thầy giáo Ký đã dùng đôi chân thay đôi tay với bao nhọcnhằn, gian khó, từng bước viết nên huyền thoại về cuộc đời mình.Và còn nhiều nhiều nữa những tấm gương đẹp như thế. Họ bất hạnh vì bệnh tật, tai nạnhay bẩm sinh. Họ không có khả năng lao động chân tay hiệu quả như bao người khác.Không ít người trong số họ đã buông xuôi, tuyệt vọng. Quả thật, áp lực tâm lý đối vớinhững người bị tật nguyền là rất lớn. Đó là những mặc cảm, tự ti về khiếm khuyết trên cơthể mình, là những gánh nặng mà họ đem đến cho gia đình và xã hội. Tuy nhiên, nhữngngười vượt lên được số phận chỉ cho rằng những khiếm khuyết của mình khiến mình đặcbiệt hơn những người khác nhưng không đáng kể. Bức tường mặc cảm không tài nàongăn được họ hòa nhập với thế giới xung quanh như bao người bình thường khác. Họphấn đấu, nỗ lực hết mình để chứng tỏ bản lĩnh bởi họ không muốn sống quỵ lụy, yếuđuối và phụ thuộc vào người khác. Từ gánh nặng của xã hội, họ gắng sức phấn đấu, trởthành những công dân có ích, xóa đi những khoảng cách, rào cản giữa người bình thườngvà người khuyết tật. Khó khăn đấy, vất vả đấy nhưng họ vẫn gắng hết mình chiến thắngsố phận vì họ biết rằng: “Chúng ta chỉ thực sự thất bại khi chúng ta từ bỏ mọi cố gắng”.Những thành công mà họ đạt được không dễ dàng, mà ẩn chứa trong đó là bao mồ hôi,nước mắt, bao khó khăn, tủi cực,… Điều đó càng khiến chúng ta thêm khâm phục họ,những con người không chịu thua số phận.Tấm gương sáng ngời của những mảnh đời bất hạnh đã giúp chúng ta soi lại chính mình.Cuộc sống đối với một số người là muôn vàn gian lao, thử thách. Ngược lại, đối với mộtsố người khác, cuộc sống như tấm thảm nhung êm ái trải đầy hoa hồng. Chúng ta chính lànhững con người may mắn ấy. Chúng ta còn được sống giữa vòng tay ấm áp, yêu thươngcủa gia đình. Hơn nữa, khác hẳn họ, chúng ta được sinh ra và lớn lên giữa thời bình,không thiếu thốn về kinh tế. Nhưng thật sự chúng ta đã biết quý trọng cuộc sống ấy chưa?Thật đáng tiếc nếu chúng ta sống quá an phận, tự để mình mờ nhạt và chìm vào quên lãnggiữa cuộc sống xã hội hiện đại ngày nay. Có phải chúng ta vẫn học qua loa, đối phó màkhông bận tâm rằng ngay lúc ấy có biết bao cô cậu bé đứng bên cửa sổ lớp học, thèmđược nghe cô giáo giảng bài. Qua những tấm gương vượt qua số phận, chúng ta chợt cảmDoc24.vnDoc24.vnthấy mình quá bé nhỏ, tầm thường. Chúng ta học tập họ không chỉ lòng kiên trì, nhẫnnại, say mê học tập mà còn lối sống lạc quan, yêu đời.Những tấm gương, những huyền thoại về những con người bất hạnh nhưng phi thường đãgieo trong tim ta niềm tin yêu cuộc sống. Lặng lẽ như nụ chồi từ bóng tối vươn ra ánhsáng, họ đã vượt lên chính mình để có một ngày mai tươi sáng hơn.Bài 2:Ngày xưa, quan niệm về sự an bài của số phận khá phổ biến trong xã hội. Dân gian chorằng số phận mỗi người đều do “thiên định”. Giàu sang hay nghèo đói, thành công haythất bại… không phải do cá nhân quyết định. Thuyết “thiên mệnh” ảnh hưởng rất lớn đếnnhận thức, tư tưởng, tình cảm của mọi người, cho nên trong Truyện Kiều, thi hào NguyễnDu sau khi kể chuyện về cuộc đời đầy sóng gió của Thúy Kiều, cũng đã phải kết luậnbằng những câu thơ chua xót và cam chịu:Cho hay muôn sự tại trời!Trời kia đã bắt làm người có nhân.Bắt phong trần phải phong trần.Cho thanh cao mới được phần thanh cao.Tuy nhiên, bên cạnh quan điểm tiêu cực đó vẫn có những quan niệm tích cực, lành mạnh,phản ánh sức sống tiềm tàng của nhân dân lao động như: Đức năng thắng số, Có chí thìnên… Thực tế cho thấy không ít người bằng chí và nghị lực phi thường đã chiến thắngsố phận bất hạnh, trở thành gương sáng phấn đấu cho mọi người học tập.Người thầy giáo đầu tiên Việt Nam soạn bài, chấm bài, viết văn bằng chân, đó là thầyNguyễn Ngọc Kí, một tấm gương nghị lực phi thường về chí mạnh mẽ vượt lên sốphận bất hạnh để trở thành một Nhà giáo ưu tú.Vào thập kỉ 60, 70 của thế kỉ XX, Nguyễn Ngọc Kí đã trở thành cái tên nổi tiếng miềnBắc. Gương sáng Nguyễn Ngọc Kí được đưa vào sách giáo khoa để dạy đạo đức cho họcsinh. Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, bản thân lại bị liệt cả hai tay sau một cơnsốt kéo dài từ lúc còn nhỏ tuổi, Nguyễn Ngọc Kí rơi vào hoàn cảnh thật đáng thương.Ngày ngày, thấy bạn bè cùng lứa tuổi tung tăng cắp sách tới trường, Kí thèm lắm. Thấycon ham học, năm Kí lên sáu tuổi, bố mẹ dẫn cậu đến trường. Cô giáo thương Kí lắmnhưng đành lắc đầu. Không được học trường, Kí tự học nhà. Niềm khao khát đượcbiết chữ đã khiến Nguyễn Ngọc Kí nghĩ ra nhiều cách để tập viết. Thoạt đầu, cậu viếtbằng miệng, nhưng không thành công. Một lần tình cờ nhìn thấy đàn gà bới đất bằngchân, Nguyễn Ngọc Kí lóe lên nghĩ là có thể dùng chân để viết. Sau đó, Nguyễn NgọcDoc24.vnDoc24.vnKí đã kiên trì tập viết bằng chân.Cô giáo đến thăm, mang cho Kí vài viên phấn. Thấy Kí quyết tâm, cô vui lòng nhận Kívào lớp. Từ đó, manh chiếu gắn liền với đời học sinh của Kí. Kết quả, Nguyễn Ngọc Kíkhông những viết thành thạo mà còn viết rất đẹp và trở thành học sinh giỏi trong nhiềunăm liền, hai lần được Bác Hồ tặng huy hiệu. Hết cấp 1, cấp 2, cấp 3, năm 1966, NguyễnNgọc Kí được tuyển thẳng vào khoa Văn trường Đại học Tổng hợp. Tốt nghiệp, NguyễnNgọc Kí về làng làm giáo viên với nhiều sáng tạo đặc biệt. Không thể dùng phấn để viếtbảng nên thầy Kí chuẩn bị nhiều câu hỏi, câu đố xung quanh nghĩa bài giảng; viếtnhững chính và đặc điểm nổi bật của tác phẩm vào tấm bìa lớn rồi dùng chân kéo sợidây buộc vào ròng rọc để giới thiệu bài giảng. Năm 1983, thầy đoạt giải nhất cuộc thigiáo viên giỏi Văn của tỉnh Nam Định. Từ năm 1993 đến nay, thầy tham gia giảng dạy tạiTrường bồi dưỡng Giáo dục quận Gò Vấp, thành phố Hồ Chí Minh.Lúc còn ít tuổi, Nguyễn Ngọc Kí hai lần vinh dự được Bác Hồ tặng thưởng Huy hiệu củaNgười và gần đây, thầy đã được phong tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú vì những đóng gópđáng kể cho ngành Giáo dục. Rõ ràng, từ một cậu bé bất hạnh, Nguyễn Ngọc Kí đã khôngngừng phấn đấu vươn lên để trở thành người hữu ích. Học tập gương sáng của NguyễnNgọc Kí, Hoa Xuân Tứ cụt cả hai tay, đã buộc bút vào vai viết chữ.Đỗ Trọng Khơi bị bại liệt nhưng vẫn quyết tâm trở thành nhà thơ. Anh Trần Văn Thướcsau khi bị tai nạn lao động, liệt toàn thân vẫn không ngừng tự học để trở thành nhà văn…Trong những năm gần đây, nhiều tấm gương vượt lên số phận đã được giới thiệu rộng rãitrên báo chí, trên truyền hình khiến nhiều người xúc động và khâm phục. Anh TrườngSơn, nạn nhân của chất độc màu da cam có thân hình dị dạng, chỉ cao không đầy một métvẫn trở thành sinh viên của hai trường cao đẳng và đại học. Bạn Trần Thị Thương, mộtnạn nhân chất độc màu da cam có chiều cao 50cm, ngày ngày phải nhờ mẹ hoặc bạn bế đihọc, vậy mà vẫn học rất giỏi và nung nấu ước mơ trở thành một chuyên gia vi tính. ChịHướng Dương bị tai nạn giao thông, phải cưa cụt cả hai chân nhưng không gục ngã trướcsố phận rủi ro mà vẫn sống rất lạc quan, đem niềm vui đến cho những trẻ em khiếm thịbằng thư viện sách nói do chị sáng lập ra. Chị Trịnh Tiểu Hương từ một đứa trẻ bụi đờikhông biết cha mẹ là ai, suốt tuổi thơ và tuổi thiếu nữ phải sống lay lắt nơi gầm cầu, hèphố, trôi dạt từ Nam ra Bắc, từ Bắc vào Nam, hết lên rừng lại xuống biển để kiếm sốngqua ngày… Thấm thía nỗi khổ của trẻ em mồ côi, giờ đây, với trái tim đầy tình nhân ái,chị đã đem hết tâm nguyện của mình mở một cơ sở nuôi dạy hàng trăm trẻ em lang thangcơ nhỡ. Bằng tình thương và trách nhiệm của một người mẹ, chị lo cho các em được ănmặc đầy đủ, được học chữ, học nghề. Các em yêu quý và kính trọng gọi chị là “mẹHương”. Chị coi đó là phần thưởng, là nguồn hạnh phúc lớn lao của đời mình. Mái ấmDoc24.vnDoc24.vntình thương của chị giờ đây đã trở nên nổi tiếng, được nhiều tổ chức từ thiện trong vàngoài nước quan tâm giúp đỡ.Xung quanh chúng ta còn rất nhiều, rất nhiều những tấm gương như thế. Chúng ta có thểhọc được những bài học thiết thực và bổ ích về chí, nghị lực, về khát vọng vươn lênmãnh liệt để chiến thắng số phận nghiệt ngã, chiến thắng hoàn cảnh khó khăn, khẳng địnhgiá trị của bản thân trong xã hội. Đồng thời, những gương phấn đấu kiên cường, bền bỉnhắc nhở chúng ta hãy suy ngẫm, soi chiếu lại mình và tự đặt ra câu hỏi: Mình đã sống rasao? Đã làm gì có ích cho gia đình, cho mọi người? Những gương sáng ấy chứng minhhùng hồn cho câu nói nổi tiếng của nhà văn, nhà giáo Nguyễn Bá Học: Đường đi khôngkhó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi, sông.Doc24.vnTrên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

0 Bình luận



Bạn cần đăng nhập mới có thể viết bình luận




Nhận thông tin qua email


Cập nhật tài liệu hay và mới tại doc24.vn qua email



Hỗ trợ trực tuyến