loading
back to top
Upload tài liệu trên DOC24 và nhận giải thưởng hàng tuần Tìm hiểu thêm
Chú ý: Các vấn đề liên quan đến học tập, hãy để lại bình luận trực tiếp trên trang để được phản hồi nhanh hơn phần hỗ trợ trực tuyến của facebook. Xin cảm ơn!

Bài văn mẫu lớp 7: Bài viết kể về thầy tôi

Chia sẻ: trung123 | Ngày: 2016-10-07 18:38:28 | Trạng thái: Được duyệt

Chủ đề: văn mẫu lớp 7   

35
Lượt xem
0
Tải về





Bên trên chỉ là 1 phần trích dẫn trong tài liệu để xem hết tài liệu vui lòng tải về máy. Bài văn mẫu lớp 7: Bài viết kể về thầy tôi

Bài văn mẫu lớp 7: Bài viết kể về thầy tôi

Bài văn mẫu lớp 7: Bài viết kể về thầy tôi




Tóm tắt nội dung

VĂN MẪU LỚP 7CHỦ ĐỀ: KỂ VỀ THẦY TÔIĐỀ BÀI KỂ VỀ NGƯỜI THẦY MÀ EM YÊU QUÝBÀI LÀM :Thầy tôi, một người thầy đặc biệt, một người đã để lại cho tôi nhiều tình cảm và cáiấn tượng cực kì sâu sắc, tốt đẹp. Năm học ấy, một năm học mang đến cho tôi không ítđiều mới lạ, nhiều điều tưởng chừng như rất đỗi mộc mạc, giản đơn nhưng lại đậm ýnghĩa sâu sắc.Những ngày đầu tôi bước chân vào lớp 8, lớp tôi là tập thể hội tụ nhiều học sinhđầy “cá tính” và một người thầy chủ nhiệm có phong thái, cốt cách khá lạ đối với tôi.Điều đó làm tôi nảy ra những suy nghĩ vô tư, trẻ con về thầy. Nhưng rồi sau một thờigian, lúc tôi bắt đầu hiểu thầy hơn, cũng là lúc tôi nhận ra một điều, chính nhờ thầy màlớp tôi luôn được xem là một tập thể tốt, một tập thể dẫn đầu trong các lớp đại trà củakhối 8.Nói về một kỉ niệm đáng nhớ, tôi không thể nói, bởi tôi không có kỉ niệm mà làcó quá nhiều, quá nhiều kỉ niệm về thầy Biết nói làm sao cho hết đây, khi những kỉ niệmđó khắc sâu vào tâm trí tôi Ngày ấy… giờ chỉ còn là kỉ...

Nội dung tài liệu

VĂN MẪU LỚP 7CHỦ ĐỀ: KỂ VỀ THẦY TÔIĐỀ BÀI KỂ VỀ NGƯỜI THẦY MÀ EM YÊU QUÝBÀI LÀM :Thầy tôi, một người thầy đặc biệt, một người đã để lại cho tôi nhiều tình cảm và cáiấn tượng cực kì sâu sắc, tốt đẹp. Năm học ấy, một năm học mang đến cho tôi không ítđiều mới lạ, nhiều điều tưởng chừng như rất đỗi mộc mạc, giản đơn nhưng lại đậm ýnghĩa sâu sắc.Những ngày đầu tôi bước chân vào lớp 8, lớp tôi là tập thể hội tụ nhiều học sinhđầy “cá tính” và một người thầy chủ nhiệm có phong thái, cốt cách khá lạ đối với tôi.Điều đó làm tôi nảy ra những suy nghĩ vô tư, trẻ con về thầy. Nhưng rồi sau một thờigian, lúc tôi bắt đầu hiểu thầy hơn, cũng là lúc tôi nhận ra một điều, chính nhờ thầy màlớp tôi luôn được xem là một tập thể tốt, một tập thể dẫn đầu trong các lớp đại trà củakhối 8.Nói về một kỉ niệm đáng nhớ, tôi không thể nói, bởi tôi không có kỉ niệm mà làcó quá nhiều, quá nhiều kỉ niệm về thầy Biết nói làm sao cho hết đây, khi những kỉ niệmđó khắc sâu vào tâm trí tôi Ngày ấy… giờ chỉ còn là kỉ niệm, chuyện cũ giờ chỉ còn làvần thơ… Kỉ niệm thân thương ơi, đưa tôi về với những buồn vui, với những nụ cười …với những dìu dắt nâng niu…Ngày trước, môn Văn đối với tôi như một cái gì vô cùng khô khan, chán ngán, tôihọc tệ với bộ môn này, chẳng lấy nổi một chút thích thú để học, những bài văn của tôikhông bao giờ lên đến điểm 6. Thế đấy, dường như đó là một thứ gì đó rất xa xỉ. HoàiThanh từng nói “Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện cho ta nhữngtình cảm ta sẵn có”, nhưng tôi có thấy thế đâu, tôi có nhận được gì đâu !? Văn chươngkhông cho tôi tình cảm mà tôi không có, mà ngược lại, đó chỉ là một sự khô khan, khôngcảm xúc; luyện cho tôi những tình cảm tôi sẵn có Hay là sự buồn chán và nhạt nhẽo hơnthế nữa Tất cả dường như là vô vọng, tôi trở nên bất lực, không một chút tiến triển vềbộ môn này. Nhưng lạ thay, khi được bàn tay thầy dìu dắt, tôi như trở thành một ngườikhác, một sự thay đổi lớn đến kinh ngạc trong tôi. Tất cả là nhờ công ơn của thầy, nhờthầy mà tôi đã vứt bỏ những suy nghĩ tiêu cực về môn Văn tự bao giờ không biết, nhờthầy mà tôi có nhiều xúc cảm hơn khi làm Văn, cứ thế… cứ thế, môn học này bỗng dưngtrở thành môn học yêu thích của tôi, khi cách viết Văn của tôi thay đổi như “lột xác” thìđó cũng là lúc tôi yêu bộ môn này.Tiếng của thầy tôi ấm áp lắm, truyền vào trang vở với bao khát vọng, với bao tìnhyêu thương học trò và sự nhiệt huyết, đó như một cơn gió ươm mầm sống cho tương laivì cả một thế hệ khôn lớn thành người. Nhớ làm sao vào những ngày thứ 7, mỗi ngày làmột câu chuyện về học tập, về xã hội, về cuộc sống, về những con người nghèo khó, bấthạnh và về cách sống đẹp mà thầy mang đến cho chúng tôi. Thầy tôi thích đọc báo, thầycập nhật mọi tin tức về các lĩnh vực hằng ngày, nên khi có những bài viết hay và nghĩalà thầy liền phô-tô cho chúng tôi xem, và cứ thế, lớp tôi như trở thành những người kháchđọc báo miễn phí, chẳng bao giờ tốn tiền cả.Thầy tôi người lái đò thầm lặng, thầy luôn bao dung và nặng lòng với cuộc sống,với những học trò đã được bàn tay thầy nâng niu dìu dắt, những người thành đạt, và cảnhững người vô danh. Thầy đã cho đi quá nhiều và không đòi hỏi được nhận lại, chỉmong sao các học trò của mình lớn khôn và có ích cho xã hội. Bất chợt một xúc cảm lạ,tôi cảm giác như thứ gì đó trộn lẫn vào nhau, từ chuyện buồn đến chuyện vui, tất cả hòaquyện vào nhau và tạo nên thứ tình cảm mà tôi không biết phải dùng một mĩ từ nào để cóthể diễn tả được cái tình cảm nhẹ nhàng, sâu lắng ấy. Tình cảm thầy trò, một trong nhữngtình cảm thiêng liêng, trong sáng và cao đẹp nhất.Trong giây phút này tôi chỉ biết lặng im, biết nói sao đây những nỗi niềm thầm kín,một điều mà chúng tôi chưa bao giờ được cất lên, chưa bao giờ, chưa bao giờ cả… Nghĩlại mà thấy chúng tôi vô tâm quá, thầy luôn quan tâm đến chúng tôi, nhưng ngược lại,chúng tôi chẳng bao giờ màn tới những cảm xúc của thầy, kể cả những lúc thầy buồn vìchúng tôi, điều đó cũng chẳng là gì, chúng tôi cũng không quan tâm. Xin lỗi thầy nhiềulắm thầy ơi Chúng em xin lỗi thầy vì sự nghịch ngợm, vì sự vô tâm, vì tất cả những gìchúng em đã làm cho thầy buồn, xin lỗi thầy vì tất cả, kể cả những lỗi mà chúng emkhông có, dù en vẫn biết đây chỉ là một lời xin lỗi muộn màng… Nhưng, sau tất cả nhữngchuyện màchúng tôi gây ra, thầy vẫn không hề giận chúng tôi…Mùa hè đến vội vàng, những ngày cuối cùng lớp được bên thầy, tôi nghe tronglòng mình nặng tríu nỗi buồn, mọt nỗi buồn miên man, sâu thẳm Rồi cái ngày ấy cũngđến, cái ngày mà thầy chia tay lớp tôi, trước buổi tiệc liên hoan, thầy đã tâm sự với lớp,thầy cũng đã nói, nói ra những điều mà trước giờ thầy chưa bao giờ nói cho chúng tôinghe, chưa bao giờ nói cho chúng tôi biết. Chẳng hiểu sao họng tôi nghẹn lại, khóe mắttôi cay nồng, tôi khóc Không, không phải đâu, rõ ràng tôi đã gượng cười để nuốtnhững giọt nước mắt ấy vào tim rồi đấy thôi, không thể nào gọi là khóc được …Thời gian lướt qua ta như một cơn gió, và chẳng bao giờ quay trở lại. Còn đọng lạimột chút gì, còn ai nhớ về những kỉ niệm đó, một giọng nói, một ánh mắt, một nụ cười vàgiọt mồ hôi của người lái đò thầm lặng người thầy năm ấy vẫn âm thầm, miệt mài vàtận tụy với sự nghiệp trồng người của mình. Có đôi lúc, tôi vẫn thường bắt gặp thầy vớinhững bước đi vội vã dưới hàng cây xanh, một cơn gió đìu hiu thổi qua, và những láphượng rơi rơi sao tha thiết, tôi đứng nhìn thầy một nơi nào đó, dường như rất gần vàcũng rất xa… thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ…Dẫu cho năm tháng vô tình trôi mãi, hình bóng thầy sẽ chẳng thế nào phai, nhưnhững công ơn lớn lao mà thầy đã mang đến, em sẽ viết thật lớn tên thầy vào tim. Maiđây em ra đi trên đường đời lạnh lùng, mang theo bao yêu thương kỉ niệm xưa ấm êm, sẽmãi lời thày dìu dắt em hôm qua. Những ngày tháng êm đềm xưa ấy, sẽ không bao giờtan biến đi, người thầy luôn trong tim em, thầy ơi!Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

0 Bình luận



Bạn cần đăng nhập mới có thể viết bình luận




Nhận thông tin qua email


Cập nhật tài liệu hay và mới tại doc24.vn qua email



Hỗ trợ trực tuyến